Dù sao, mang những con cua này đi làm tương mỡ vàng, có thể bảo quản được rất lâu. Gia đình hắn mua về làm tương cũng chẳng thiệt thòi gì.
Đang lúc Lê Giang định gật đầu đồng ý mua, đột nhiên lại phát hiện tay áo mình bị nữ nhi lay nhẹ.
“Tương Nhi?”
“Phụ thân, người chớ vội vàng. Chúng ta phải thống nhất giá trước đã.”
“Giá ư? Chẳng phải vẫn là bốn đồng bối mười cân sao?”
Lê Giang không khỏi thắc mắc.
“Bốn đồng bối đó là giá của hai ngày trước. Hiện tại chúng ta đã không còn ý định mua bán cua lông nữa, tự nhiên phải giảm đi một chút. Vương thúc, ta nể mặt tình giao hảo giữa người và phụ thân ta, sẽ mua hết cho người với giá ba đồng bối mười cân.”
“Ngươi!”
Đúng là nhân lúc cháy nhà mà hôi của!
Vương Lão Bát chẳng nói chẳng rằng, cứ thế nhìn trân trối vào Lê Giang, ngóng trông người kia sẽ phủ nhận lời Lê Tường vừa nói. Kết quả là Lê Giang lại gật đầu! Đối phương thế mà lại gật đầu cơ chứ! Đường đường là một nam tử hán, lại nghe lời một tiểu nha đầu, quả thực quá đỗi sỉ nhục!
"Thế nào, Vương thúc? Người có bán chăng?"
"Có..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, Vương Lão Bát đành bất đắc dĩ bán hết sạch chỗ cua lông nhà hắn cho Lê gia với giá ba đồng bối mười cân. Một chuyện khôi hài khác là khi Lê gia mở bao tải kiểm tra, lại phát hiện có bảy, tám con đã c.h.ế.t, rốt cuộc cân đi cân lại chỉ được ba mươi cân.
Bỏ ra hai mươi đồng bối để mua cua, rốt cuộc lại bán được chín đồng bối, người trong nhà còn bị bệnh tật giày vò đến c.h.ế.t đi sống lại. Vương Lão Bát hối hận đến xanh ruột gan. Vừa cầm được tiền, hắn liền dắt theo nhi tử trở về nhà, chẳng muốn nán lại nơi đây dù chỉ một khắc.
Nhìn một đống cua đang thoi thóp trước cửa nhà mình, người Lê gia nhìn nhau trố mắt.
"Mau hấp chúng lên, kẻo lại c.h.ế.t mất."
Nói xong, Lê Giang mới nhớ tới nồi sắt cùng lồng hấp trong nhà đều đã mang lên cửa hàng hết cả rồi, hiện nay trong nhà chỉ còn bình gốm dùng để nấu cơm thuở trước.
Nếu dùng bình gốm mà chậm rãi hấp ba mươi cân cua lông, kiểu gì cũng mất thì giờ. Lê Tường cũng nghĩ tới chuyện này, nhưng trước mắt, nàng chẳng nghĩ ra được kế sách nào hay hơn, vì vậy người một nhà chỉ còn cách nhanh nhẹn khẩn trương, đem lũ cua lông này đi rửa sạch rồi hấp ngay.
Cả nhà, người nhóm lửa thì nhóm lửa, người giặt giũ thì giặt giũ, chờ tới khi cua chín lại cùng nhau lọc thịt cua. Đôi lúc, vì thèm thuồng, họ lại c.ắ.n một miếng gạch cua, mỹ vị mê hoặc lòng người ấy khiến họ quên hết mọi mệt nhọc.
Bốn người thắp đèn ngồi lọc thịt cua mãi tới tận giờ Hợi (chín giờ tối) rốt cuộc mới xử lý xong ba mươi cân cua lông. Thế nhưng lọc thịt cua xong lại cần phải chế biến, ninh nhừ, rồi mới có thể cất vào bình gốm. Lê Tường lập tức giục phụ mẫu đi ngủ trước, chỉ cần hai nàng cùng biểu tỷ là đủ.
Hai vợ chồng Lê Giang nghĩ ngày mai còn phải dậy sớm thu dọn hành lý, chèo thuyền, vì vậy cũng không gắng gượng thêm nữa, bọn họ chỉ rửa mặt sơ sài rồi vào phòng nghỉ ngơi.
Kỳ thật Lê Tường đã mệt rã rời thân xác, nhưng nhìn dáng vẻ hiếu học của biểu tỷ, nàng lại thấy phấn chấn thêm đôi chút, vừa làm vừa chỉ dẫn biểu tỷ cách chế biến tương mỡ cua. Lại vật lộn thêm nửa canh giờ, cuối cùng hai nàng cũng gác lại công việc, trèo lên giường nghỉ ngơi.
Đêm hôm trước ngủ quá khuya, sáng hôm sau muốn dậy sớm quả là một cực hình. Lê Tường vẫn nhớ rõ thời gian đã hẹn với Đường Huệ, cho nên dù mệt mỏi đến mấy, nàng vẫn cố gắng chấn chỉnh tinh thần rời khỏi giường. Vừa rửa mặt xong, nàng đã vội vã quay vào phòng, thu dọn chăn màn, y phục, đâu đấy xong xuôi lại đem hết chất lên thuyền. Còn ván giường, lương thực, dầu muối, tất thảy cũng gom thành một đống, chuyển hết lên thuyền.
Sau khi sắp đặt xong xuôi mọi vật dụng cần mang đi, dường như khoang thuyền đã không còn chỗ đặt chân. Ba người chỉ có thể ngồi ở đầu thuyền, hứng gió mà tiến vào trong thành.
---