Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 105



 

Buổi sáng sớm, lại đúng vào tháng mười một, những cơn gió thổi qua lạnh buốt thấu xương. Quan thị e mình bị cảm lạnh lại liên lụy trượng phu cùng nữ nhi, vì vậy bà quấn chăn mền kín mít quanh thân, chỉ để lộ ra độc một đôi mắt. Chứng kiến cảnh này, Lê Tường vừa thấy buồn cười, vừa thấy chua xót. Bệnh tình của nương có một nửa là tâm bệnh, còn một nửa do di chứng từ căn bệnh thời trẻ không được chữa trị chu đáo, lại thêm mấy năm nay, điều kiện sinh hoạt trong gia đình quá đỗi khốn khó.

 

May mắn thay, gia cảnh hiện thời đã dần khấm khá hơn, nàng hạ quyết tâm, từ nay về sau, nhất định phải dốc sức chữa lành bệnh cho nương thân.

 

Chất bổ dưỡng trong bữa ăn thường nhật cũng phải chú ý, tuyệt đối không được vì chút bạc lẻ mà qua quýt đại khái.

 

Nghĩ tới tiền cảnh tương lai, trong lòng Lê Tường lại tràn đầy nhiệt huyết, nàng chỉ hận không thể lập tức khai trương cửa hàng, mau chóng kiếm bạc.

 

Ngay lúc nàng đang ý chí chiến đấu sục sôi, định liệu cho tương lai, đột nhiên lại nghe thấy biểu tỷ cạnh bên chợt kinh hô một tiếng.

 

Một nắm bánh ngô nóng hổi vừa vặn bay sượt qua mặt Quan Thúy Nhi rồi rơi xuống sàn thuyền Lê gia.

 

Là ai?!

 

Lê Tường đứng lên, quét mắt nhìn khắp bốn bề, sau đó lập tức tìm được kẻ đầu têu nghịch ngợm.

 

Trên đuôi một chiếc thuyền con cách đó không xa, có một thiếu niên với khuôn mặt có phần quen mắt đang thản nhiên ngồi đó, hắn còn phất phất tay, vẻ khiêu khích trêu ngươi không che giấu.

 

Đó chính là thiếu niên ở trấn trên lần trước đã hỏi thăm về Ngũ Thừa Phong. Chỉ là, hắn ta tên gì thì nàng không tài nào nhớ nổi.

 

Nàng quên béng mất rồi.

 

“Hắn là kẻ nào thế?”

 

Quan Thúy Nhi đứng bên cạnh Lê Tường, nhìn về hướng đó, tỏ vẻ hoang mang, chẳng rõ sự tình là gì.

 

“Biểu tỷ, mau lau mặt đi, trên mặt ngươi còn dính ngô kìa.”

 

“……”

 

“Có đau không?”

 

“Không đau, chỉ cần lau một chút thôi.”

 

Vốn dĩ còn đang tự đắc về “màn chào hỏi” độc đáo, nhưng khi thấy hai vị cô nương nọ chỉ mải trò chuyện, chẳng chút bận tâm tới hắn, Lạc Trạch liền không khỏi nổi giận, lại tiện tay vung thêm một nắm bánh ngô nữa qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“A! Tiểu nha đầu! Quả nhiên là ngươi!”

 

Bánh ngô lần này trực tiếp rơi vào lòng bàn tay Lê Tường, thứ lương thực thơm ngon như vậy lại bị kẻ kia phá hỏng mất rồi.

 

Lê Tường khẽ cau đôi mày thanh tú, tỏ vẻ bất mãn, tiện tay nắm lấy chiếc bánh ngô còn trong lòng bàn tay, sau đó nhắm chuẩn mục tiêu, trực tiếp ném thẳng về phía gương mặt đáng ghét của kẻ kia.

 

Tên tiểu tử này! Thật không biết phép tắc! Ai đời lại dùng thứ này để chào hỏi người khác?

 

Thật là vô lễ quá đỗi.

 

Chiếc bánh ngô phạch một tiếng, đập thẳng vào mặt Lạc Trạch, khiến hắn ta ngây ngốc bất động tại chỗ. Chờ tới khi hắn ta kịp phản ứng lại, chiếc thuyền nhà bọn họ đã trôi đi một quãng khá xa mất rồi.

 

“Lão nhà đò, mau mau chèo nhanh hơn, vượt qua chiếc thuyền kia! Nhanh lên!”

 

Người chèo thuyền: “……”

 

“A Trạch, ngươi hãy ngoan ngoãn một chút cho ta! Nay đã chuyển vào trong thành rồi, đừng còn cái thói hô hô quát tháo như thuở nào nữa!”

 

Vị nam nhân trong khoang thuyền còn muốn tiếp tục nhắc nhở, nhưng Lạc Trạch đã bất nhẫn cắt ngang lời y.

 

“Được rồi được rồi, ta đã biết, ngày nào cũng nhắc nhở, ngươi không thấy phiền sao……”

 

Chỉ chuyển vào trong thành mà thôi, dù là một nơi ở mới, nhưng vẫn như cũ chẳng có bằng hữu thân thiết. Vậy thì có khác gì nơi ở cũ đâu chứ? Ít nhất, Lạc Trạch hắn nghĩ như vậy.

 

Chẳng qua, mấy ngày trước, hắn ta có nghe nói có người nhìn thấy Ngũ Thừa Phong ở bến tàu nơi thị thành, đợi đến lúc đó, hắn ta có thể tìm Ngũ Thừa Phong mà luận võ một phen!

 

Còn tiểu nha đầu kia nữa, hừ, thật vô vị.

 

Chẳng mấy chốc, Lạc Trạch đã quẳng hết mọi chuyện vừa rồi ra sau gáy.

 

Lê Tường cũng chẳng mấy bận tâm đến cái khúc nhạc đệm nho nhỏ vừa rồi. Nói cho cùng, nhà nàng vừa mới thuê được cửa hàng, còn một núi việc cần lo liệu, ai có thì giờ rảnh rỗi đi bận tâm đến một kẻ mà nàng ngay cả tên cũng chẳng nhớ nổi?

 

Sau khi cả nhà đã vận chuyển hết đồ đạc lên bờ, Lê Giang lại dắt thuyền đi cắm neo ở một nơi an toàn hơn.