Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 106



 

Lê Tường cùng Quan Thúy Nhi từ từ chuyển hết vật dụng trong nhà vào cửa hiệu. Hiện tại trong cửa hiệu còn chưa có tủ chén, lương thực để ở đây, chưa bàn đến chuyện ẩm mốc, trước tiên phải lo đề phòng lũ chuột bọ. Bởi vậy, hai tỷ muội vừa chuyển chăn đệm lên lầu, đồng thời mang cả lương thực lên gác luôn.

 

Những thứ khác còn có thể tạm bợ qua loa đôi chút, chứ lương thực thì không thể sơ suất.

 

Lúc trước còn dư lại năm cân bột mì, lại thêm ngô mới mua và đậu tương, tổng cộng đã gần năm mươi cân lương thực.

 

Lê Tường mang chúng lên lầu rồi lại xuống dưới, chỉ chốc lát đã cảm thấy kiệt sức, thở dốc không thôi.

 

Nàng vừa vịn vào khung cửa, định đứng nghỉ chốc lát, nào ngờ chưa kịp lấy lại hơi đã chợt thấy một mảng bụi lớn rơi xuống ngay trước mắt.

 

Tấm ván gỗ trên lầu phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, hẳn là biểu tỷ vừa chuyển vật nặng lên đó.

 

Thế này thì không ổn… Chẳng lẽ sau khi khai trương, khách khứa đang dùng bữa ở lầu dưới, trên lầu lại có kẻ vận động mạnh một chút, liền khiến cả tấn bụi đổ ụp xuống? E rằng chẳng còn ai có tâm tình mà thưởng thức đồ ăn nữa!

 

Không còn màng đến việc nghỉ ngơi, Lê Tường vội vã leo lên lầu xem xét.

 

Không gian gian phòng nhỏ đó chỉ lớn chừng ấy, băng ghế đã được sắp đặt ngay ngắn, chỉ còn chờ tấm ván gỗ kê lên.

 

Còn gian ngoài, vốn định đặt giường của phụ mẫu nàng vào góc phòng, cốt để chừa lại khoảng không gian bên ngoài rộng rãi nhất có thể. Song hiện tại, phương án này e rằng không ổn rồi.

 

Chờ sau khi lầu một khai trương, nàng cùng biểu tỷ sẽ bận rộn suốt ngày. E rằng chỉ chờ đến lúc đóng cửa hàng, hai người mới có thể về phòng nghỉ ngơi.

 

Chỉ có một mình nương, phần lớn thời gian trong ngày người sẽ ở trên lầu, nghỉ ngơi hoặc thêu thùa may vá.

 

Nói vậy, giường của nương không thể đặt ở gian trong được, mà cần phải di chuyển ra vị trí gần cửa. Dưới nơi đó chính là cửa sau phòng bếp, dẫu cho người có đi lại mà làm rơi chút bụi nào, thì cũng chỉ rơi xuống cửa sau phòng bếp mà thôi, không ảnh hưởng gì quá nhiều.

 

“Biểu muội, tấm ván gỗ này để chỗ nào đây, để ta đem ván gỗ lên!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ái chà, ngươi khờ dại lắm sao, một lần mang vài tấm thôi, lấy nhiều như thế làm chi!”

 

Lê Tường vội vã chạy ra cửa thang lầu, đỡ lấy nửa phần ván gỗ mang vào trong.

 

“Biểu tỷ, ngươi cứ mang qua trải giường của chúng ta trước đi, còn gian phòng này, ta cần đổi lại vị trí chút đã.”

 

Quan Thúy Nhi đáp lời, sau đó nhanh nhẹn ôm mấy tấm ván gỗ vào gian buồng trong.

 

Hai tỷ muội bận rộn làm việc trên lầu chừng một nén nhang, mới lắp đặt xong ván gỗ lên hai chiếc giường. Giờ đây chỉ cần dùng giẻ lau lại một lượt, rồi mang đệm chăn cùng cỏ khô đặt lên trên là ổn thỏa.

 

Lúc này, vật dụng dưới lầu cũng đã dọn dẹp gần như hoàn tất. Quan thị cũng giúp đỡ dọn những bọc nhỏ đặt lên mấy cái bàn trong cửa hiệu.

 

Lê Tường nhìn khắp một lượt, thấy không còn gì cần làm, bèn kéo biểu tỷ xuống bờ sông múc nước về lau dọn, quét tước.

 

Sự tiện lợi của những cửa hiệu gần bờ sông này chính là khi cần múc nước cọ rửa vật dụng, chỉ cần ra sông mà lấy. Chỉ riêng nước dùng cho sinh hoạt hằng ngày mới phải gánh từ giếng nước công cộng cách cửa hiệu nhà Lê Tường chừng trăm trượng về.

 

Đúng rồi, ngay đầu bên ngoài phòng bếp cần phải chuẩn bị một cái lu nước lớn.

 

Lê Tường chợt nhận ra cửa hiệu của nàng còn thiếu thốn quá nhiều vật dụng. Hôm nay lại phải trang bị thêm vài món đồ nữa, e rằng trái tim của phụ thân nhà nàng lại tiếp tục rỉ máu.

 

“A Tường muội tử có đó không? Ta là Đường Huệ.”

 

Nghe thấy thanh âm vọng lên từ dưới lầu, Lê Tường vội vàng đáp lời, đoạn gác hết chuyện trên lầu lại, mau chóng đi xuống dưới.

 

“Huệ tỷ tỷ, các ngươi đến thật đúng lúc, phụ thân ta đang đi buộc thuyền, chẳng mấy chốc sẽ trở về.”

 

“Không sao đâu, ta vốn chẳng vội vã gì.”

 

---