Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 114



 

Nói đoạn, trên gác mái vẫn chưa có chỗ để phơi. Lê Tường băn khoăn không biết bao giờ tấm vải bông này mới khô ráo? Nếu chẳng thể khô tự nhiên, chi bằng nàng mang xuống đun chút nước, rồi dùng hơi nóng hong khô nó vậy.

 

Miễn sao đừng để nương phát hiện ra là được.

 

Than ôi!

 

Hình như buổi chiều nàng còn một việc cực kỳ trọng yếu cần làm.

 

Chợt Lê Tường nhớ đến buổi sáng nay, khi hồi phủ nàng có đi ngang qua một hiệu sách. Giờ này, hẳn tiệm sách kia đã mở cửa. Nàng cần ghé qua một chuyến, mua vài quyển sách vỡ lòng về học chữ.

 

Thật sự không biết chữ quá đỗi khó khăn, ngay cả thực đơn của gia đình cũng phải tốn tiền nhờ người viết hộ.

 

“Biểu tỷ, ta ra ngoài một lát, chốc nữa sẽ quay về. Ngươi giúp ta trông nom ba chậu gỗ này, chớ để người khác chạm vào chúng.”

 

“Ngươi cứ yên tâm đi, ta chắc chắn sẽ trông nom cẩn thận.”

 

Lúc này Lê Tường mới tạm yên lòng, đoạn vội vàng một lần nữa buộc gọn lại mái tóc, rồi tức khắc mang tiền thẳng tiến tới tiệm sách nàng đã thấy sáng nay.

 

Từ xa, nàng đã thấy tiệm sách mở cửa, song lại chẳng một bóng người dừng chân trước hiên, trông thật vắng vẻ tiêu điều.

 

Nàng đứng ngoài cửa ngó vào trong, nhưng không thấy tiểu nhị đâu, bèn thử cất tiếng gọi xem sao.

 

“Có ai chủ trì nơi đây chăng?”

 

…………

 

“Có ai chủ trì nơi đây chăng?”

 

Song, gọi đi gọi lại hai lượt vẫn chẳng thấy ai đáp lời.

 

Lạ thay, cửa đã mở mà chủ nhân lại chẳng thấy đâu?

 

Ngay khi Lê Tường định xoay người rời gót, bỗng nhiên từ lầu hai tiệm sách vọng xuống một thanh âm nữ tử.

 

“Muốn mua chi, cứ tự mình vào tìm lấy.”

 

…………

 

Được rồi, nghe được thanh âm mềm mại đến vậy, chút bất mãn le lói trong lòng nàng tức thì tan biến như khói sương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nương tử chủ tiệm, ta muốn mua ít sách vỡ lòng. Liệu người có thể giúp ta tìm được chăng?”

 

“Sách vỡ lòng sao? Chờ ta một chốc.”

 

Trên lầu, vọng xuống một tràng âm thanh lụ khụ, tỉ mỉ dào dạt, nghe như chủ tiệm vừa mới thức giấc.

 

Khoảng một nén nhang sau, một làn hương thoang thoảng bay đến trước, rồi một đôi giày thêu lụa màu lam mới từ từ từ trên gác mà xuống.

 

Vừa ngẩng đầu, Lê Tường tức khắc kinh ngạc vô ngần. Đây là lần đầu tiên nàng thực sự diện kiến một dung nhan "da thịt như ngọc, gương mặt như vẽ" trong truyền thuyết.

 

Giữa thời buổi khan hiếm giai nhân, chợt hiện ra một tuyệt sắc mỹ nhân, chỉ cần thoa chút son điểm, kẻ hàng mày thanh tú cũng đủ sức so bì cùng các minh tinh lẫy lừng kiếp sau. Quả thực, dung nhan ấy hệt như tạc theo chuẩn mực thẩm mỹ của người đời hậu thế!

 

“Tiểu nha đầu, ngươi muốn mua sách cho huynh đệ trong nhà ư?”

 

“Không, không phải… Ta muốn mua về tự học.”

 

Nghe nàng muốn mua về tự học, vị bà chủ mỹ nhân ấy liền nảy sinh thêm vài phần hứng thú.

 

“Thật hiếm có một cô nương chăm học như vậy. Ta ắt phải chọn cho ngươi một cuốn thật hay mới được.”

 

Nàng lướt quanh các giá sách, nhấc lên vài bộ trúc giản song đều không vừa ý. Chợt như nhớ ra điều gì, nàng bèn cất bước lên lầu. Mãi đến khi vị bà chủ mỹ nhân ấy từ trên lầu bước xuống, trong tay đã cầm thêm hai bộ trúc giản.

 

“Lại đây nào, tiểu nha đầu, ngươi xem thử, hai bộ này ra sao.”

 

Lê Tường theo bản năng tiến lên nhìn xem, song lại phát hiện trên bộ trúc giản kia không những có chữ, lại còn có cả hình vẽ. Chữ đầu tiên, nàng chưa cần biết mặt chữ, chỉ cần nhìn hình vẽ cũng đủ nhận ra đó là chữ Sơn.

 

Bộ trúc giản này quả đúng là thứ nàng đang tìm kiếm!

 

“Ngươi có thích không?”

 

“Có có có! Thích vô cùng! Bộ trúc giản này giá bao nhiêu tiền vậy?”

 

Vị bà chủ mỹ nhân ấy khẽ cười, thanh âm vô cùng dịu dàng.

 

“Mười ngân bối.”

 

Lê Tường: “……” Cái gì chứ?! Mười ngân bối! Chẳng lẽ là đùa sao?!

 

---