Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 119



 

Dẫu vậy, những phôi vại bằng bùn ấy còn phải đưa vào lò nung, chờ đến ngày mai mới có thể xuất lò. Vô phương khác, Lê Tường đành lòng hậm hực trở về tiệm ăn. Cũng may củ cải có thể bảo quản bên ngoài, một hai ngày sẽ chẳng thành vấn đề. Chỉ là nhìn một đống củ cải còn đó nhưng chưa thể chế biến, lòng dấy lên đôi chút muộn phiền.

 

“Trưa nay, chúng ta hãy dùng củ cải làm món ăn đi!”

 

Chỉ cần đem chúng ra chế biến thành món ăn thơm lừng mê hoặc, ắt sẽ chẳng còn muộn phiền nào.

 

Lê Tường vội vã chạy sang tiệm tạp hóa kế bên, mua một chiếc bàn nạo về dùng. Hai tỷ muội, một người thoăn thoắt gọt vỏ, một người tỉ mẩn nạo sợi. Cả hai xử lý khoảng mười củ cải to, sợi củ cải trắng đã đầy ắp một chậu lớn.

 

Thoạt nhìn thì nhiều là vậy, nhưng rắc muối vào vò nắn một hồi, nước từ củ cải đã rút đi. Đợi đến khi phần lớn nước đã rút ra hết, nàng mới bắt tay vào việc nêm nếm gia vị. Gia vị cốt yếu không thể thiếu, ấy là hành lá và gừng băm nhuyễn, lại điểm thêm hai quả trứng gà, nửa thìa bột ngũ vị hương. Nàng còn cho thêm một chút bột tôm. Trộn đều xong, lại thêm chút bột mì vào.

 

Quan Thúy Nhi đứng kề bên quan sát, cẩn thận ghi nhớ từng quy trình. Bất kỳ điều gì nàng còn mơ hồ, ắt sẽ cất lời hỏi, và biểu muội cũng sẽ giải đáp cặn kẽ, chẳng chút giấu giếm.

 

"Biểu muội, những sợi củ cải này, sau khi thêm bột mì vào sẽ đem lên hấp chăng? Nếu vậy, ta đi rửa lồng hấp trước nhé."

 

"Không cần đâu, chúng ta sẽ chiên chúng. Biểu tỷ cứ giúp ta nhóm lửa là được rồi."

 

Nàng chuẩn bị chế biến món củ cải sợi chiên, một món chay thanh đạm rất hợp khẩu vị khi dùng với cơm.

 

Sau khi trưởng thành, thật ra Lê Tường rất ít khi dùng món này. Thảng hoặc nhớ về dư vị này, nàng cũng chỉ chiên vài viên để thưởng thức trong dịp Tết. Đã bao năm rồi, nàng cũng quên bẵng mất hương vị thơm ngon của món củ cải sợi chiên.

 

"Dầu đã nóng rồi!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đến đây! Đến đây!"

 

Lê Tường một tay cầm muỗng múc, tay còn lại vo những sợi củ cải thành viên nhỏ tựa như thịt viên, lọt qua khe giữa ngón cái và ngón trỏ, rồi thả nhẹ vào chảo dầu đang sôi.

 

"Biểu tỷ, lấy bớt ra hai thanh củi khô đi, hiện giờ cần lửa nhỏ mà thôi."

 

Viên sợi củ cải đã se mặt, nếu còn tiếp tục chiên trong lửa lớn, ngoài sẽ cháy khét. Nói tóm lại, chiên món này nhất thiết phải khéo léo điều chỉnh độ lớn của lửa.

 

Lê Tường tỉ mỉ giảng giải những bí quyết ấy cho biểu tỷ nghe. Chẳng mấy chốc, nàng đã vớt ra một mẻ củ cải sợi chiên vàng ươm khỏi nồi.

 

Vừa vớt ra khỏi chảo dầu, củ cải sợi chiên vẫn còn nóng hổi, hai người chưa ai dám nếm thử ngay. Đến khi mẻ thứ hai trong nồi gần chín, hai nàng mới dám cầm một viên lên nếm thử.

 

Chẳng rõ có phải củ cải ở thời cổ đại này được sống trong môi trường ít nhiễm bẩn hơn củ cải thời nay chăng, nhưng sau khi nếm thử một viên, nàng cảm thấy ngọt thanh hơn hẳn những viên nàng từng ăn thuở bé.

 

Củ cải sợi chiên vàng ươm bên ngoài, c.ắ.n một miếng giòn rụm, bên trong vẫn còn giữ trọn vị ngọt thanh của củ cải sợi, vị thơm ngon mà không hề ngấy ngán. Lê Tường khẽ gật đầu tỏ vẻ vừa ý. Đã bao năm không động đến, nhưng tay nghề của nàng vẫn chẳng chút nào mai một, thật hợp để ăn kèm với cháo trắng.

 

Sau khi chiên xong lượng củ cải sợi trong chậu, vừa lúc nồi cháo ngô hai người đã hầm trên bếp đất nhỏ cũng vừa lúc chín mềm.

 

Quan Thúy Nhi mau chóng lau dọn bàn ăn, dọn ghế ra chuẩn bị bữa cơm. Lê Tường lại lấy thêm hai củ cải khác, chế biến món củ cải sợi trộn.

 

Chẳng cần thêm thắt những loại gia vị quá cầu kỳ, nước sốt trộn củ cải sợi cũng y hệt nước chấm lần trước nàng dùng cho sủi cảo. Sau khi hòa trộn xong tất cả nguyên liệu, chỉ cần nếm thử một ngụm đã cảm nhận được vị chua cay ngon miệng, khơi dậy cảm giác thèm ăn.

 

---