Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 121



 

Lê Tường tròn mắt kinh ngạc, vừa mới thức giấc rồi vận động đôi chút mà nàng đã muốn lên lầu an giấc rồi. Chẳng lẽ phủ đệ Liễu phu nhân này có một kho báu lớn ư? Nàng chỉ thấy nàng ngày ngày an giấc đến tận giờ này, mở cửa tiệm mà chẳng thấy buôn bán được món nào, bên người lại có một nữ hộ vệ luôn ẩn mình, võ công ắt hẳn phi phàm.

 

Chà? Không phải nàng đã kết duyên rồi ư? Cớ sao ta lại thấy nàng phần lớn thời gian đều ở trong tiệm, hỏi thăm cũng chẳng thấy ai nhắc đến phủ trượng phu của Liễu phu nhân? Thật là kỳ lạ...

 

Gần đây nàng và Đường Huệ ở kế vách, cứ lúc rảnh rỗi lại trò chuyện đôi chút tin tức trong thành. Trong thành Lăng An chỉ có duy nhất một gia tộc họ Liễu hiển hách quyền thế.

 

Liễu gia kia tuy có một nữ tử, nhưng nàng ta đã quá ngũ tuần rồi. Ối không, không thể là nàng ta. Nghĩ vậy thật là sỉ nhục mỹ nhân.

 

Lê Tường đặt bút viết nốt chữ cuối cùng, đoạn mới cầm lấy cuốn Thiên Văn Tự của mình rời khỏi hiệu sách.

 

Thanh Chi dõi theo bóng nàng đi xa, trong mắt ánh lên tia ngưỡng mộ. Bấy lâu nay, dường như chỉ có mỗi tiểu nha đầu này mới có thể trò chuyện cùng phu nhân lâu đến vậy. Quả thực là có bản lĩnh phi phàm.

 

Nàng đang định lên lầu hỏi phu nhân trưa nay dùng bữa gì, bỗng nhiên đôi tai khẽ động, đã nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, là của một nam nhân.

 

Chủ tử đã dặn dò, tuyệt đối không được để bất kỳ nam nhân nào bước chân vào hiệu sách.

 

Kẻ vừa tới toan bước chân vào cửa, chợt một tiếng "xoát" vang lên, một đạo kiếm quang đột nhiên dừng lại dưới chân hắn, chỉ còn cách đúng một phân là sẽ cắm thẳng vào chân.

 

Cảnh tượng này khiến hắn kinh sợ đến mức lập tức ngã phịch xuống đất.

 

"Bản hiệu không tiếp đón khách nam, xin mời quay về cho."

 

"..."

 

Lê Tường vừa đi được một đoạn, chợt nhớ tới hộp cơm nên quay lại, im lặng nhìn cảnh tượng đó.

 

Bỗng nhiên, ta cảm thấy thật may mắn khi bản thân là nữ tử!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hộp đồ ăn kia ư? Thôi thì để ngày mai hẵng đến lấy cũng được vậy!

 

Lê Tường lại xoay người rời đi. Khi về đến nhà, trong lòng nàng vẫn còn vương chút sợ hãi. Nhát kiếm kia quả thực chỉ kém một phân, thoạt nhìn đã biết Thanh Chi không hề đùa giỡn.

 

Nếu nam nhân vừa nãy cứ khăng khăng muốn xông vào, e rằng thanh kiếm kia sẽ trực tiếp đ.â.m vào chỗ khác trên thân thể hắn…

 

Cái thế gian này, với những kẻ có tiền tài thế lực như bọn họ, làm bị thương một người, thậm chí đoạt mạng một người cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Về sau, ta nhất định phải hành sự cẩn trọng hơn mới được…

 

Lê Tường uống một ngụm nước, cố trấn áp nỗi sợ hãi trong lòng.

 

Đến ngày hôm sau, nàng mới hoàn toàn khôi phục tinh thần.

 

Hôm nay là ngày nàng cùng vị sư phụ làm bình gốm kia ước hẹn đến lấy bình muối dưa. Thế nhưng nàng và biểu tỷ ta không thể tự chở chúng về, đành phải thuê một chiếc xe thồ.

 

Vừa hay, người ta cũng đã làm xong vại đựng dưa cho nàng rồi, tiện thể chở cả hai thứ về luôn.

 

Sau khi trở về, nàng mới kinh ngạc nhận ra một sự trùng hợp: chiếc nồi sắt cũng đã được vị sư phụ rèn làm xong và mang về rồi. Cứ vậy, cửa hàng nhà nàng bỗng chốc trở nên đầy đủ vật dụng.

 

Lê Tường và biểu tỷ bận rộn chừng nửa canh giờ mới sắp xếp xong những vại muối dưa vào đúng vị trí. Sau đó, mỗi người phụ trách một vại nước, đổ đầy nước sạch vào bên trong.

 

Tuy mệt mỏi thật, nhưng có việc để làm, trong lòng cũng trở nên vững vàng hơn.

 

"Biểu muội, nước đã đầy rồi, giờ chúng ta bắt tay vào làm món đồ mà muội đã nói được chưa?"

 

"Sớm muộn gì cũng phải làm, nhưng hiện giờ chưa vội. Trước tiên, phải đun sôi nước để rửa sạch cả trong lẫn ngoài vại muối dưa, rồi sau đó còn phải chờ chúng khô ráo. Ta đi ra ngoài một chút, lần trước đã quên mua ớt tươi rồi."

 

Lê Tường lau mồ hôi, đoạn trở về phòng, mang theo chút tiền rồi vội vã chạy ra chợ.

 

---