Vận may của nàng quả không tệ, vừa mua xong ớt, quay đầu lại, nàng đã thấy bóng dáng hộ vệ Thanh Chi của Liễu phu nhân.
"Thanh Thanh tỷ, Thanh…."
"Ta đâu có tên là Thanh Thanh, ta là Thanh Chi. Phu nhân đang tìm ngươi."
"Được, được..."
Thanh Chi biết vì sao tiểu nha đầu này lại e sợ mình, chắc hẳn hôm qua nàng đã chứng kiến cảnh mình vung kiếm hù dọa nam nhân kia rồi.
Lá gan quả thực quá nhỏ bé.
"Lê nha đầu, hôm qua ngươi đã cho phu nhân nhà ta dùng thứ gì vậy? Vì sao ngân châm không hề nhiễm độc, nhưng người lại ngủ một đêm rồi phát bệnh?"
Lê Tường nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi, trong lòng dâng lên nỗi kinh hãi khôn nguôi.
“Phát tác ư? Ăn củ cải thì có thể phát tác bệnh gì chứ? Đã mời lang trung chưa? Lang trung phán thế nào?!”
Khó trách sáng sớm nay, Thanh Chi tỷ tỷ đã vội vã tới tìm ta, hóa ra là món ăn có điều bất thường. Nhưng ta có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng hiểu nổi, vốn dĩ chỉ có hai món củ cải, cớ sao lại có thể sinh chuyện đến mức này?
“Phu nhân không cho ta mời lang trung, dặn ngươi tự mình đến gặp nàng ắt sẽ rõ.”
Thanh Chi dùng một tay khẽ đẩy Lê Tường vào thư quán, tiện tay đóng chặt cửa lại.
“Đi lên đi.”
Lê Tường khẽ nuốt nước bọt, nàng chỉ đành từng bước một tiến lên lầu.
Lầu hai có vài gian phòng ốc, nhưng chỉ có một gian là mở cửa, nàng thu hết dũng khí bước vào. Lập tức nàng bắt gặp Liễu phu nhân đang nửa nằm trên giường, gương mặt bị che khuất bởi tấm khăn voan, thần sắc thất thần.
Khăn voan che mặt!!!
Tại sao đột nhiên lại đeo khăn che mặt??
Trời đất quỷ thần ơi, chẳng lẽ trên mặt nàng ấy xảy ra vấn đề ư? Nếu vậy tội nghiệt của ta quả thật quá nặng rồi!!
“Phu, phu nhân, ta tới……”
Nghe tiếng nàng tới, người trên giường chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt ngập nước, vẫn còn vương vấn sắc hồng của lệ, trông thật đáng thương làm sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi lại gần đây.” Ngay cả thanh âm nàng cũng trở nên nghẹn ngào, thổn thức!
Trong khoảnh khắc này, Lê Tường cảm thấy tội nghiệt của mình thật chồng chất, nàng vội vàng đặt chiếc giỏ xuống, bước nhanh đến bên giường.
“Là sau khi dùng bữa, tới sáng nay đột nhiên nổi mụn, hay là sưng tấy?”
Vừa dứt lời, Liễu Kiều tức thì bật người ngồi dậy.
“Làm sao ngươi lại hay biết điều đó? Chẳng lẽ món ăn của ngươi có vấn đề?”
“Không phải, không phải, không phải món ăn của ta có vấn đề! Chỉ là hôm qua ta đơn thuần muốn mang chút thức ăn tới cho phu nhân nhưng đã quên nguyên liệu dầu chiên kia tính nóng khó dung, hơn nữa khi trộn sợi củ cải, ta đã thêm ớt cay, khiến món ăn càng thêm tính nóng. Người không quen ăn cay ắt sẽ có phản ứng như vậy, tất cả đều là lỗi của ta, là ta đã sơ sót……”
Lê Tường cũng muốn nhìn gương mặt nàng một cái, nhưng nàng ấy đã đeo khăn che mặt hiển nhiên không muốn người ngoài thấy dung nhan nàng lúc này, ngay cả lang trung cũng chẳng chịu mời, cớ gì lại cho phép ta nhìn ngắm?
Vả lại, càng nhìn chỉ càng khiến ta thêm áy náy khôn nguôi.
“Phu nhân…… Việc này đều là lỗi của ta cả, phu nhân cho ta ba ngày, ta cam đoan sẽ giúp phu nhân chữa khỏi gương mặt này!”
“Thật sao?”
“Ta xin cam đoan! Nếu trị không hết, khi ấy phu nhân muốn xử trí ta thế nào cũng được.”
Liễu Kiều phản ứng đầu tiên là nghĩ ta sẽ mua t.h.u.ố.c cho nàng uống, bởi vậy liền tỏ vẻ kháng cự, lên tiếng: “Ta không uống t.h.u.ố.c đâu.”
“Không uống thuốc, chỉ cần dùng bữa như thường ngày là được, đương nhiên bữa cơm của phu nhân sau này ắt sẽ do ta đích thân chuẩn bị.”
“Còn ăn nữa ư……”
Lê Tường ngượng ngùng bổ sung thêm: “Ta đã biết phu nhân không thể ăn cay nóng, tự khắc sẽ không làm món cay nóng nữa. Phu nhân cứ an tâm.”
“Cứ như vậy đi……”
Thần sắc uất ức vô ngần của Liễu phu nhân lại tương tự như chú mèo trắng hôm ấy, khi bị Tần Lục gia ôm vào lòng trong sự bất đắc dĩ.
Lê Tường cũng không nhịn được muốn tiến lên ôm lấy nàng vào lòng, đáng tiếc nàng không có tư cách ấy.
“Vậy phu nhân cứ an dưỡng nghỉ ngơi, ta sẽ lập tức đi chuẩn bị nguyên liệu? Chờ khi làm xong, sẽ đích thân mang tới cho phu nhân.”
Liễu Kiều khẽ gật đầu, coi như tạm thời không truy cứu thêm.
---