Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 124



 

Sau đó Quan Thúy Nhi nhanh nhẹn bưng những bát mì đã nấu xong, đặt lên mặt bàn trong cửa tiệm. Khi ra đến bên ngoài, nàng còn tiện tay kéo cánh cửa lại, để tránh cho hương vị đồ ăn không bay ra ngoài.

 

Nàng quả là người chu đáo.

 

Lê Tường nếm qua chén canh xương sườn, thấy đậu xanh đã nhuyễn nhừ, nàng ngay tức thì hạ bình gốm xuống, thay vào đó là một chiếc bình khác. Chiếc bình ấy chứa thứ nước thanh khiết được hãm từ la hán quả cùng hoa cúc khô.

 

Trà hoa cúc la hán quả có công hiệu thanh nhiệt trừ nóng, bổ gan sáng mắt, quả thật vô cùng rõ rệt. Hơn nữa, la hán quả có vị ngọt, rất hợp với Liễu phu nhân vốn không chịu nổi vị đắng của t.h.u.ố.c bắc kia.

 

Nhân tiện đang pha trà, nàng mang miếng thịt thái lát đã sớm ướp gia vị đâu vào đấy ra, thêm vào chút bột củ sen rồi trộn đều. Khi xào, miếng thịt sẽ trở nên vừa trơn mềm vừa nhẵn mịn, khác hẳn với khi không thêm chút nào. Đây cũng là lý do vì sao nàng chịu bỏ ra không ít ngân lượng mua ngó sen về tự tay chế biến loại bột củ sen này. Khi xào rau củ chỉ cần bỏ thêm một chút, liền có tác dụng như vẽ rồng điểm mắt.

 

Quan Thúy Nhi đều khắc sâu trong lòng mọi bí quyết vừa rồi. Nhưng vừa nghe thấy biểu muội cần măng, nàng ấy lại tức tốc đi ra mang măng đã thái lát vào. Một món canh, một món mặn, một phần cơm, một chén trà, hầu hết đều là những nguyên liệu thanh nhiệt giải độc, nàng cũng không tin, chỉ mấy nốt mụn thôi mà, liệu có thể trụ vững quá ba ngày chăng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Biểu tỷ, bình canh đậu xanh xương sườn này chờ nguội chút, tỷ nhớ mau mau mang lên lầu, đừng để bọn mèo ch.ó ăn vụng mất. Đó là khẩu phần ăn tối của tỷ muội ta đấy. Ta mang cơm đến cho Liễu phu nhân trước đã.”

 

“Được, ta lập tức mang lên, muội cứ yên tâm.”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, một tay nàng mang theo một hộp đầy ắp món ăn, một tay cầm theo một bình trà. Vừa canh vừa trà, nàng chỉ sợ chúng vương vãi ra ngoài, đành phải dò dẫm từng bước, hết sức cẩn trọng. Tới khi đi trên đường, nàng lại e lọt hố, sợ vấp té, muôn vàn nỗi lo, cuối cùng nàng kiên quyết lê từng bước chậm chạp như rùa đen, cũng bởi vậy, một đoạn đường từ cửa hàng của mình đến tiệm sách, nàng phải mất thời gian gấp ba lần thường lệ mới đi hết.

 

Lúc này, Thanh Chi đang cầm chổi lông gà, quét tước kệ sách, sau khi nhìn thấy nàng, Thanh Chi liền ngoắc tay ra hiệu, ý bảo Lê Tường mau đưa đồ ăn cho nàng.

 

Ha ha, lại muốn kiểm nghiệm thức ăn đây mà.

 

---