Lúc này Lê Tường mới thở phào nhẹ nhõm, nàng lại cầm lại chiếc giỏ của mình rồi rón rén bước xuống lầu.
“Thanh Chi tỷ tỷ, ta, ta xin cáo lui trước?”
“Nhớ kỹ phải nấu nướng cẩn trọng đấy.”
“……”
Lê Tường lại lặng lẽ nuốt khan. Từ giọng điệu của Thanh Chi tỷ tỷ, nàng đã ngầm nhận ra vài phần ý tứ cảnh cáo, vì vậy lập tức gật đầu lia lịa, đáp lời: “Nhất định ta sẽ nấu nướng hết sức cẩn trọng! Một lát nữa ta sẽ đích thân mang tới!”
Khó khăn lắm nàng mới bước ra khỏi tiệm sách, trong lòng dâng lên cảm giác thoát hiểm. Cũng tại nàng thiếu suy tính chu toàn, làm thức ăn mà dám cẩu thả qua loa đến thế, quả là bất cẩn đến mức chẳng màng sinh tử.
Thôi được, chuyện đã xảy ra rồi, có trăn trở thêm cũng chẳng ích gì, chi bằng nàng hãy tiếp tục sắm sửa nguyên liệu.
Lê Tường vội vã trở lại chợ, chọn mua một cân xương sườn, hai lạng thịt nạc, lại mua thêm hai cân đậu xanh.
Đậu xanh đương nhiên là thứ thanh nhiệt giải độc tuyệt hảo. Mua xong đồ ăn, nàng lại tất tả đến hiệu thuốc, dùng ba mươi đồng bối mua nửa cân la hán quả cùng ba lạng hoa cúc khô.
Nàng đều dùng số bạc riêng của mình để mua mớ nguyên liệu này, lại thêm mấy bận chi tiêu trước đó, vì vậy hiện giờ trong tay nàng chỉ còn lại ước chừng hơn một trăm đồng bối.
Cuộc sống thời hiện đại của nàng rất sung túc, muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, đã thành thói tiêu tiền như nước.
Khi vừa đặt chân đến thời đại này, lúc trước gia đình không có tiền, nàng không còn lựa chọn nào khác, đành phải tự kiềm chế bản thân. Bây giờ, vừa có chút tiền trong tay, nàng lại bắt đầu tiêu pha lãng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lòng Lê Tường hiểu rõ bản thân không thể cứ giữ nguyên thói quen này, chỉ có chính nàng mới đủ sức thức tỉnh nàng. Sau đó nàng rầu rĩ sờ sờ chiếc túi tiền đã vơi đi nhiều, rồi đau lòng quay về cửa tiệm.
Cũng may bếp lò trong nhà đã xây xong, chỉ còn độc một ống khói nữa là hoàn tất. Đợi mọi sự sẵn sàng, nàng khai trương tiệm ăn là có thể kiếm được chút thu nhập.
Nghĩ vậy, trong lòng Lê Tường mới vơi bớt được nỗi lo trong dạ, nàng tự trấn an bản thân rồi bắt tay vào việc nấu nướng.
Chốn này nào có nồi áp suất, nếu đem tất thảy xương sườn và đậu xanh cùng lúc vào ninh, chắc chắn sẽ khó lòng nhừ rục. Bởi vậy, nàng cần hầm canh xương sườn riêng trước một lượt.
Đầu tiên phải rửa sạch đậu xanh, hớt bọt, tiếp đó dùng lửa lớn đun sôi xương sườn, rồi chắt bỏ nước đầu. Vớt xương sườn ra, bỏ vào một bình gốm.
Thêm vài lát gừng, chút hạt tiêu và muối, sau đó đổ trực tiếp nửa nồi nước vào hầm. Một nồi hầm như thế này, ít nhất cũng phải đun trong ba canh giờ. Sau khi xương đã nhừ rục, thêm đậu xanh vào lại phải hầm thêm ba canh giờ nữa. Vì thời gian hầm khá lâu, nàng bèn chuẩn bị mì sợi trước.
Bởi vì sáng nay cả phụ mẫu cùng vị Tào sư phụ kia đều yêu cầu giữa trưa nàng nấu món mì trộn dầu mà hôm trước họ đã tấm tắc khen ngon. Bởi vậy, Lê Tường chỉ nấu cho vị tiên nữ tiệm sách kia một bát cơm ngô, lại dọn thêm một đĩa măng mùa đông xào thịt, thế là đủ rồi.
Nồi canh xương sườn hầm kia, chỉ cần một bình gốm là đủ mang sang cho vị tiên nữ tiệm sách, cộng thêm phần phụ mẫu và biểu tỷ ở nhà. Riêng về món này, Lê Tường không định mang qua cho Tào sư phụ cùng vài vị bằng hữu của ông.
Chỉ cần mì trộn dầu là đủ cho họ rồi. Mấy món ăn mặn này nàng muốn giữ lại cho người nhà dùng. Cứ cho là nàng keo kiệt ích kỷ cũng chẳng sao, nàng nào bận tâm lời đàm tiếu.
“Biểu tỷ, mì xong rồi. Hôm nay chúng ta mang vào bên trong cửa tiệm ăn. Tỷ hỗ trợ bưng vào một chút, ta còn bận làm việc khác.”
Quan Thúy Nhi chỉ biết sơ qua câu chuyện kia. Đại khái là biểu muội phải làm chút đồ ăn mang qua tạ lỗi với người kia. Nghe biểu muội nói vậy, nàng lập tức đáp lời.
---