Lê Tường cũng cảm thấy hài lòng với danh xưng ấy, dẫu sao nàng cũng định bày bán những món điểm tâm, thức ăn quen thuộc của gia đình. Nếu treo một bảng hiệu quá đỗi cao sang, trái lại sẽ có phần khập khiễng, e rằng giữ sự giản dị mộc mạc thì hơn.
“Phụ thân, người đã tìm được vị tiên sinh xem ngày tốt lành chưa? Khi nào chúng ta có thể khai trương cửa tiệm?”
“Đã tính toán xong rồi, vị thầy tướng số ấy nói ngày kia là ngày đại cát, khai trương sẽ phát tài, tài lộc cuồn cuộn tuôn về!”
Lúc này, Lê Giang lại chẳng còn chút xót xa nào về những khoản tiền bạc đã bỏ ra nữa. Rốt cuộc, có bỏ công sức mới có ngày gặt hái thành quả. Chỉ hai ngày nữa thôi, nhất định Lê gia này sẽ được hưởng thành quả ngọt ngào.
“Được được được, mong rằng sau này Lê gia chúng ta sẽ ngày càng hưng thịnh.”
Ba người trong lòng dấy lên niềm hưng phấn khó kìm nén, lập tức đem niềm hưng phấn ấy hóa thành sự hăng say, cùng nhau dọn dẹp toàn bộ cửa tiệm, từ trong ra ngoài, lau chùi quét tước một phen sạch sẽ.
Chờ sau khi mọi người dọn dẹp xong xuôi, ánh chiều tà cũng đã tắt. Lê Tường vẫn ghi nhớ Thanh Chi sẽ ghé sang đây lấy chè bột củ sen, bởi vậy nàng đã sửa soạn đâu vào đó, ngay cả hạt sen cũng đã bỏ vào bình gốm hầm nhừ từ sớm.
Về phần bữa ăn của gia đình nàng.
Bếp núc trong cửa tiệm hôm nay đã hoàn thiện, trong nhà vẫn còn một nồi canh đậu xanh xương sườn mà nàng mới nấu hồi giữa trưa. Bởi vậy cơm tối nay chỉ cần hấp thêm chút cơm trắng, xào vài món là được. Vừa vặn lần trước nàng mua cà rốt vẫn còn dư, cho nên đêm nay nàng tính làm một đĩa cà rốt xào trứng gà.
Có mặn có chay, lại đủ đầy dinh dưỡng.
Thời điểm Thanh Chi ghé đến, Lê gia đang chuẩn bị dùng bữa. Không khí bên trong cửa tiệm hơi mờ ảo, một ngọn đèn nhỏ thắp sáng le lói xung quanh, mùi hương đồ ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Người trong nhà đang vui vẻ nói cười, cảnh tượng vô cùng đầm ấm. Nàng đứng bên ngoài, chợt cảm thấy đôi chút ngại ngùng, không muốn cất tiếng phá vỡ khung cảnh đầm ấm này, bởi vậy đành đứng nép mình nơi cửa sau, đợi Lê Tường làm xong món chè.
Cũng may món chè hạt sen bột củ sen chín rất mau, Thanh Chi chỉ đứng chờ chốc lát đã xách chè quay về phủ.
Nàng vốn là người luyện võ, bước chân đi đường cực nhẹ, chẳng hề phát ra chút thanh âm nào. Bởi vậy, khi lên lầu đã khiến Liễu Kiều đang soi gương hoảng sợ tới mức giật mình nhảy dựng. Liễu Kiều luống cuống tay chân, vội vã đeo lại chiếc khăn che mặt.
“Thanh Chi! Lần sau trước khi vào phòng, nhớ gõ cửa cho ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thanh Chi: “……”
"Cửa có đóng đâu cơ chứ, sao phu nhân lại trách cứ nàng như vậy?"
Chỉ vì hai nốt mụn nhỏ nổi lên, mà phu nhân đã soi đi soi lại hết cả một buổi trưa. Đã để tâm đến chúng như vậy, song sống c.h.ế.t vẫn chẳng chịu mời đại phu đến khám. Quả thực, e rằng chỉ có phu nhân nhà nàng mới có loại suy nghĩ kỳ quái đến vậy.
“Đây là món chè hạt sen bột củ sen do Lê Tường cô nương tự tay làm.”
Liễu Kiều bưng bát chè qua, nhìn vào bên trong, chỉ thấy một chén nhỏ xinh. Vốn dĩ, nàng còn lo Lê Tường làm nhiều quá, mình không sao dùng hết, nào ngờ phần lượng lại vừa vặn không ngờ.
Không thể không nói, Lê nha đầu kia quả thực thấu hiểu lòng người, hơn nữa, những món ăn nàng làm đều rất hợp khẩu vị với Liễu Kiều. Đặc biệt là món hoành thánh củ cải, chua cay ngon miệng, cũng là món nàng dùng nhiều nhất.
Kết quả, sau khi dùng bữa lại mọc thêm vài nốt ban trên mặt…
Thôi thì, cũng chẳng bận tâm nữa.
“Đêm nay ngươi hãy nhớ căn dặn gia nhân chú ý tình hình bên ngoài một chút, đừng để đạo tặc quấy nhiễu sự an tịnh nơi đây.”
“Nô tỳ đã rõ.”
Thanh Chi dường như muốn nói điều gì, song lại thôi, sau một hồi lâu đắn đo, nàng mới đ.á.n.h bạo hỏi: “Phu nhân, lão gia bên đó…”
Liễu Kiều liền ngắt lời, giọng điệu xen lẫn bực dọc: “Nếu ngươi muốn quay về đến vậy, thì cứ tự mình trở về đi, dù sao ta cũng sẽ không quay về nhà cũ. Bản thân hắn ở bên ngoài tự tại như thế, cớ sao lại bắt ta phải quay về? Thôi đi thôi đi, lui ra đi, để ta được yên tĩnh một lát.”
Liễu Kiều đuổi người đi, sau đó mới tháo khăn che mặt xuống, bắt đầu thưởng thức chén chè bột củ sen. Cơ hồ, nàng chẳng có chút kháng cự nào đối với đồ ngọt cả.
---