Trước đó, Liễu Kiều còn dặn Lê Tường rằng mình không dùng bữa chiều, kết quả lại một mạch dùng hết sạch chén chè kia.
Ôi chao, cuộc sống này quả thật tẻ nhạt biết bao, phải đến tận lúc này, ta mới cảm nhận được đôi chút thú vị.
Một đêm lại nhanh chóng trôi qua.
Bởi vì quá lo lắng cho hai nốt mụn trên mặt, sáng sớm hôm nay Liễu Kiều đã thức giấc. Nàng cầm gương lên nhìn một cái, lập tức cả người ngỡ ngàng, hai nốt ban kia đâu rồi? Dường như chỉ còn lại hai chấm mờ nhạt thôi?
Nàng chỉ mới dùng hai bữa điểm tâm đó, sau một giấc an ổn, gương mặt đã gần như khỏi hẳn rồi ư? Vậy… nếu bây giờ Lê nha đầu kia tiếp tục mang cơm tới, nàng có nên dùng bữa nữa chăng?
“Thanh Chi tỷ tỷ, ta tới đưa cơm…”
Nghe thấy thanh âm vọng lên từ dưới lầu, Liễu Kiều nhanh chóng đeo khăn che mặt lên.
“Phu nhân, người đã thức giấc rồi sao?”
“Vào đi.”
Nghe được tiếng của Liễu phu nhân, Lê Tường lúc này mới đẩy cửa bước vào.
“Phu nhân, chốc lở trên mặt người đã thuyên giảm chăng?”
“Đã khá hơn đôi chút…”
Liễu Kiều trả lời có phần chột dạ, sau đó nàng vội chuyển sang đề tài khác hỏi: “Hôm nay ngươi làm món gì vậy?”
Lê Tường vội vàng mang hộp bánh chẻo chấm tương ra.
“Đây là bánh chẻo cải dại, có tác dụng thanh nhiệt, song lại chẳng hiệu quả bằng những món ăn hôm qua. Dù những món có tính mát, giải nhiệt rất tốt, nhưng cũng không nên dùng quá nhiều. Phu nhân nếm thử nhé?”
Hai nốt mụn trên mặt Liễu Kiều đã gần khỏi hẳn, nhưng vừa rồi nàng lại cố tình nói rằng mới chỉ tốt hơn một chút, cho nên hiện giờ không dám tháo khăn che mặt xuống. Đành phải nói nàng không quen khi dùng bữa mà có người hầu hạ bên cạnh để Lê Tường lui ra ngoài.
Lúc này, Thanh Chi vẫn như thường lệ đang quét tước tro bụi trên kệ sách, Lê Tường cũng dứt khoát cầm phất trần cùng nàng ấy quét dọn.
“Thanh Chi tỷ tỷ, sao việc làm ăn của tiệm lại vắng vẻ đến thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi khi nàng ngang qua, đều chẳng thấy bóng dáng một khách nhân nào ghé mua sách.
“Không phải vắng vẻ, mà là căn bản không kinh doanh.”
Lê Tường: “…”
Mặc dù không hiểu vì sao khi nghe những lời Thanh Chi nói, nàng lại cảm thấy gia sản của chủ tiệm ấy hẳn phải hậu hĩnh lắm, chẳng bận tâm chút lợi nhuận nhỏ nhoi này.
Chỉ trò chuyện đôi câu với nàng ấy mà câu chuyện đã lâm vào bế tắc, nàng cũng chẳng biết nên tiếp tục nói gì nữa. Trong lúc Lê Tường đang lúng túng, bỗng dưng Thanh Chi lại chủ động bắt chuyện với nàng.
“Phu nhân rất thích đồ ăn ngươi nấu. Có bí quyết gì chăng?”
“À... Chẳng qua là món ăn mới lạ, phu nhân chưa từng nếm qua nên mới thấy thú vị thôi, đâu có diệu pháp gì.”
Nghe xong, vẻ mặt Thanh Chi vẫn còn đôi chút mờ mịt.
“Phu nhân chẳng những ưng đồ ăn của ngươi, mà còn quý mến cả con người ngươi nữa, trong đó có bí quyết gì chăng?”
Chỉ có trời xanh mới thấu, muốn làm phu nhân vui lòng một chút, chủ tử của nàng ấy phải gian nan biết mấy.
Lê Tường ngẩn người, phu nhân ưng thích ta ư???
Trầm ngâm một lát, nàng vẫn nghiêm cẩn đáp lời: “Bí quyết ư? Đại khái chính là ta làm đồ ăn ngon chăng? Tục ngữ có câu: Muốn chiếm được lòng nữ nhân, trước phải giữ được vị khẩu của nàng. À, vị khẩu chính là cái bụng nơi chứa đựng món ăn ngon. Phu nhân thích ăn cơm ta nấu, tự nhiên sẽ có hảo cảm với ta.”
Thanh Chi chớp chớp mắt, nàng ấy lập tức ghi nhớ kỹ những lời này, đợi đến đêm, nàng ấy liền vội vàng báo cáo lại cho một người khác.
“Ngươi nói cái gì cơ? Muốn chiếm được lòng nữ nhân, trước phải giữ được vị khẩu của nàng? Nghĩa là phu nhân rất thích đồ ăn nha đầu này nấu sao?”
“Đúng vậy, nhà cũ bên kia cũng đưa đồ ăn qua đây, nhưng phu nhân chưa từng động đũa một lần nào. Hôm qua nha đầu này mang cơm qua, phu nhân lại ăn no căng bụng. Buổi tối chưa tới giờ cơm đã thúc giục nô tỳ qua lấy. Có thể thấy phu nhân rất thích đồ ăn nha đầu này làm.”
“Đã rõ, trở về nhớ bảo vệ phu nhân cho cẩn thận.”
Chú thích:
Rau tề thái: tên của cỏ tâm giác khi còn non, ăn được, dùng làm t.h.u.ố.c giải nhiệt, lợi tiểu, cầm máu…
---