Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 136



 

Ông chủ Bạch theo bản năng nuốt khan nước miếng, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào những tấm bảng hiệu món ăn trên tường, cân nhắc mãi mới chọn được một món thịt xào, và một món Cá hương thịt ti.

 

Lê Giang theo lẽ thường mà hỏi một câu.

 

“Muốn thêm canh không?”

 

Ông chủ Bạch lắc đầu tỏ ý không cần thêm, chính y đã tự chuẩn bị rượu tửu rồi. Lê Giang gật gật đầu, ghi nhớ thực đơn, sau đó quay đầu về trù phòng, bẩm báo với nữ nhi.

 

“Biểu muội, món thịt xào kia rốt cuộc là món gì? Còn Cá hương thịt ti kia cuối cùng là cá hay là thịt?”

 

Lê Tường cười nói: “Ta cũng không biết là cá hay là thịt, biểu tỷ cứ xem đi là biết.”

 

“Ắt hẳn là thịt, bởi vì trong trù phòng nào có cá! Hắc hắc, chỉ còn một cái đầu cá mà thôi.”

 

“Đúng vậy, dĩ nhiên là thịt rồi, biểu tỷ mau thái mộc nhĩ đi, ta sắp cần dùng tới.”

 

Dứt lời, nàng xoay mình vớt một miếng thịt ba chỉ ra khỏi vò gốm đặt trên bệ bếp. Món thịt ba chỉ xào này đâu thể chờ đến lúc khách gọi món mới bắt tay vào chế biến, thịt đã được sơ chế từ lâu, lại còn tẩm ướp sẵn gừng, gia vị cùng rượu, chỉ đợi lên bếp xào nấu.

 

Lúc này miếng thịt đã chín khoảng sáu bảy phần, chỉ cần thái lát, rồi mang xào là xong.

 

Đến đây, nàng lại không khỏi cảm thán một tiếng, có bậc tiền nhân chỉ dạy, quả thực là điều may mắn.

 

Trước khi chưa đặt chân đến thế gian này, nàng đã nghiên cứu ra vô số loại gia vị, ngay cả tương ớt cũng có đến vài loại khác biệt.

 

Nếu không phải được kế thừa, mà phải đợi nàng tự tay tìm tòi sáng chế, chắc chắn không thể nhanh chóng đến thế. Khiến cho bao món ăn khác chẳng thể nào ra đời.

 

Lê Tường vừa cảm thán, tay vẫn thoăn thoắt thái lát phần thịt ba chỉ vừa đủ để đầy một đĩa.

 

Trong chảo, nàng đang phi ớt cay, hoa tiêu trong dầu sôi sùng sục, rồi mới trút thịt vào xào nhanh tay.

 

“Tuyệt đối chớ xào thịt ba chỉ quá lâu, bằng không thịt sẽ khô cứng, mất đi vị ngon. Thấy hai đường viền thịt hơi cong lại là vừa.”

 

Quan Thúy Nhi một tay bưng thức ăn, một bên đứng cạnh nghiêm cẩn lắng nghe, mắt không rời nồi chảo. Nàng đã ghi nhớ kỹ lưỡng lượng nước tương, dầu ăn và ớt mà biểu muội vừa cho vào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cho ta cọng tỏi non.”

 

“Ở đây này!”

 

Lê Tường nhận lấy đĩa cọng tỏi non, sau đó trực tiếp đổ thẳng vào chảo. Mùi hương của cọng tỏi rất nhanh chóng đã được xào cho lan tỏa khắp gian bếp, chỉ thoáng ngửi qua đã muốn vục ngay hai bát cơm nóng hổi.

 

Hương thơm ngào ngạt của món ăn này, một nửa đến từ miếng thịt ba chỉ mỡ màng, một nửa lại nhờ những cọng tỏi non xanh mướt.

 

Lê Tường tiếp tục đảo vài vòng, chẳng mấy chốc đã trút món ăn ra đĩa. Một đĩa thịt xào sắc hồng tươi tắn, hương thơm nức mũi đã hoàn thành!

 

Nghe thấy nữ nhi báo món đã xong, Lê Giang lập tức bước vào bưng món ăn ra ngoài. Ông chủ Bạch đưa tay đón lấy, hít hà một hơi, rồi lại hít thêm một hơi nữa, sau đó không nói một lời, liền vội vàng vươn tay lấy bình rượu đặt cạnh.

 

Món thịt xào này, thật quá đỗi hợp để dùng làm mồi nhắm rượu!

 

“Đại ca, đĩa thịt xào này có giá mười bốn đồng bối tiền, nhưng lượng thịt bên trong còn chẳng được nửa cân, chẳng phải đang lừa gạt khách nhân sao?”

 

“Ngươi cứ nếm thử mùi vị đi rồi hãy đưa ra nhận xét.”

 

Ông chủ Bạch chẳng buồn bận tâm đến lời đệ đệ, hắn lại gắp thêm một miếng thịt cùng một cọng tỏi non đưa vào miệng.

 

Thơm nức! Thơm đến ngây ngất!

 

Rõ ràng có không ít phần mỡ, nhưng khi đưa vào miệng lại chẳng hề thấy ngán ngẩm, lại thêm cọng tỏi non giòn sựt, càng nhai càng cảm thấy vị thơm lừng lan tỏa, chậc, lại không thể không làm thêm một ngụm rượu nữa rồi……

 

Aiz da! Tuyệt diệu biết bao...

 

Bạch lão nhị nhìn thấy dáng vẻ say sưa của đại ca, trong lòng cũng dâng lên cảm giác ngứa ngáy khó tả, chẳng chịu kém cạnh, liền lập tức vươn đũa gắp một miếng thịt đưa lên nếm thử.

 

Chợt hắn hối hận khôn nguôi, tại sao ban nãy lại chần chừ mãi không nếm? Giờ thì hay rồi, đã để lỡ mất mấy miếng thịt ngon lành.

 

“Đại ca, mau rót cho ta chút rượu!”

 

Hai huynh đệ mỗi người tự rót cho mình một chén đầy, thậm chí không thèm bận tâm đến bát cơm trắng, cứ thế liên tục gắp thịt xào trên đĩa, rồi lại nhấm nháp một ngụm rượu, không ngừng trầm trồ khen ngợi: “Thơm! Thật quá đỗi thơm ngon!”

 

---