Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 145



 

Tâm tình Liễu Kiều đang hân hoan, nàng khẽ gật đầu, sau khi hấp xong mẻ bánh trên bếp lò, nàng liền rửa sạch đôi tay.

 

Tuy nàng thích món ngọt, nhưng lại càng thích thưởng thức mỹ vị. Huống hồ những món do Lê Tường làm, hương vị không chỉ thơm ngon mà lại còn được thưởng thức miễn phí.

 

“A, làm sao người lại tạo được hình lá cải bạch vậy? Lại còn có sắc xanh lục biếc, trông thật mỹ lệ!”

 

“À, món này ư? Dùng chút nước rau cần trộn vào bột mì, sẽ cho ra sắc xanh lục. Chỉ là mùi rau cần hơi nồng gắt, có thể đổi sang dùng cải bó xôi, cũng sẽ cho ra sắc xanh lục, nhưng màu sẽ đậm hơn một chút.”

 

Liễu Kiều vừa thưởng thức sủi cảo, vừa đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu mới cất lời: “Chẳng lẽ bánh kê cũng có thể thêm những loại nước này để điều chỉnh màu sắc?”

 

“Đương nhiên là có thể. Muốn sắc xanh lục thì thêm cải bó xôi hoặc rau cần, sắc vàng thì dùng cà rốt hoặc bí đỏ. Sắc tím có thể dùng cải bắp tím, còn sắc hồng phấn thì dùng rau dền. Chỉ là muốn dùng rau dền thì phải chờ tới mùa xuân năm tới mới có được.”

 

Người nói vô tâm, kẻ nghe hữu ý, Liễu Kiều hưng phấn tới mức không còn màng tới sủi cảo nữa, nàng liền lập tức sai Thanh Chi đi mua cà rốt, bí đỏ mang về cho nàng chế biến.

 

Lê Tường: “…”

 

Thanh Chi trở lại rất nhanh, nhanh đến nỗi Lê Tường còn phải nghi hoặc rằng chợ thức ăn có phải ở ngay kề bên hay không.

 

“Phu nhân, nô tỳ đã mua về, để nô tỳ đi rửa sạch sẽ rồi gọt vỏ trước chăng?”

 

“Cứ làm đi.”

 

Trong lòng Liễu Kiều đang rất hưng phấn, khi nàng đoái nhìn Lê Tường, may mà nàng vẫn còn nhớ tới việc chính yếu, vì vậy liền dành chút thời gian dạy cho Lê Tường những chữ nàng còn chưa thông thạo trong cuốn Thiên Tự Văn. Vừa dứt lời cũng là lúc Thanh Chi đã xử lý xong đống nguyên liệu.

 

“Lê nha đầu, ngươi qua đây dạy ta trộn bột mì đi.”

 

Lê Tường rơi vào thế "không trâu bắt ch.ó đi cày", cuối cùng đành phải leo lên bục, hóa thành lão sư mà chỉ dạy nàng.

 

“Cà rốt có thể trực tiếp cho vào cối đá nghiền lấy nước cốt, bí đỏ thì phải cắt thành những miếng nhỏ cho vào lồng hấp cho chín nhừ. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, liền có thể bắt đầu nhào bột.”

 

Thanh Chi vẫn hết mực chăm chỉ, lại tiếp tục tất bật làm việc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba mươi phút sau, hai người trên lầu bắt đầu hì hục nhào bột mì. Vốn là kẻ dốt đặc cán mai với món điểm tâm, quả nhiên lần này Lê Tường chỉ dạy chế biến điểm tâm, cũng bị người ta buông lời chê bai.

 

“A! Muốn cho đường vào phải chờ nồi nóng thêm chút nữa!”

 

“Thêm quá nhiều nước rồi! Ngốc nghếch quá chừng!”

 

“Trước khi nắn, tay ngươi phải nhấp một chút nước! Ngươi nhìn xem, khắp nơi đều dính bột rồi!”

 

“Tránh ra, tránh ra! Cứ để ta tự mình làm!”

 

Lê Tường: “……”

 

Việc làm điểm tâm sao mà lắm công phu đến vậy! Vì sao loại gạo kê này lại dính nhớp đến thế chứ? Vì sao mỗi khi ta nắn chúng lại, chúng liền tan ra thành từng mảnh vụn? Chao ôi, thật mất hết thể diện!

 

Sau nửa canh giờ, những món bánh đủ màu sắc đầy kiêu hãnh của Liễu Kiều đều được đặt lên lồng hấp. Lê Tường lau đi mồ hôi lạnh, cuối cùng cũng thoát thân được khỏi gian bếp. Nàng mang theo hai lồng bánh hoa quế trở về cửa hàng.

 

Vừa bước vào quán, nàng đã thấy hai nam nhân tráng kiện đang ngồi trong phòng bếp. Không ngờ giờ này Tần Lục đã có mặt rồi.

 

“Tần thúc thúc, người đến sớm vậy.”

 

Nàng thuận tay đặt hộp điểm tâm vừa mang về vào trong tủ chén. Khi quay đầu lại, nàng bất chợt bắt gặp ánh mắt Tần Lục vẫn đang nhìn chằm chằm vào tủ chén nhà mình.

 

“Tần thúc thúc có muốn dùng bánh hoa quế chăng?”

 

Nghĩ đến hương vị ngọt ngấy của loại bánh hoa quế kia, Tần Lục vội vàng lắc đầu nguầy nguậy. Hắn nào muốn ăn, chỉ là hắn hơi ngạc nhiên vì phu nhân lại tự mình làm điểm tâm mà thôi.

 

“Lê nha đầu, ta thấy cửa hàng của ngươi đã nghỉ rồi, giờ có tiện cho ta học hỏi không?”

 

“Đương nhiên là có, Tần thúc thúc. Người cứ đi làm thịt cá trước đi.”

 

Lê Tường lại đeo tạp dề lên, dọn dẹp bệ bếp, rồi mang ba cái nồi không qua.

 

---