Hiển nhiên, tiểu nữ hài cũng chẳng ngoại lệ, nàng say sưa thưởng thức món ăn, đôi mắt cong tít lại như vành trăng khuyết.
“Tỷ tỷ à, món ăn tỷ nấu quả là ngon chẳng kém nương thân của ta.”
Đối với tiểu nữ hài mà nói, lời khen này quả là một sự đ.á.n.h giá cực kỳ cao. Nghe lời ấy, Lê Tường cũng thấy lòng vui như nở hoa, nàng cười đáp: “Vậy ngươi cứ ăn thật nhiều vào, nếu chưa đủ, cứ gọi tỷ tỷ làm thêm nhé!”
Dứt lời, nàng toan rời đi, thì lão bà bà lại vội vàng giữ nàng lại.
“Cô nương, một chén sủi cảo này...”
“Ôi chao! Chén này tính lão nhân gia sáu đồng bối, cùng giá với sủi cảo thông thường thôi ạ.”
Vừa nghe giá một chén sủi cảo này chẳng khác gì loại thường, vị đại nương mới thở phào nhẹ nhõm. Chủ yếu là vì sủi cảo trong chén của tôn nữ bà quả thực quá đỗi tinh xảo, nhìn qua đã thấy quý giá, nếu không hỏi cho tường tận, trong lòng ắt sẽ băn khoăn khôn nguôi.
“Vậy là tốt rồi, tốt lắm, đa tạ cô nương!”
Lê Tường chỉ mỉm cười, chẳng nói thêm lời nào, thấy tiểu nữ hài ăn ngon lành như thế, lòng nàng cũng lấy làm yên tâm, đoạn mang theo niềm hân hoan trở về hậu trù.
Một ngày bận rộn lại trôi qua, khách khứa hôm nay đông hơn hôm trước đôi chút, và thịt chính là nguyên liệu hết trước tiên. Nhưng đã đến giờ này, dù có mua thêm thịt về cũng chẳng kịp chế biến thành mấy món. Vì lẽ đó, Lê Tường bèn gỡ hết những thực đơn có món thịt treo trên tường tiệm xuống. Cuối cùng, trên đó chỉ còn lại vài món mì sợi.
Mì chan dầu, mì canh sườn hầm, mì trộn tương, những món này biểu tỷ đều đã thành thạo. Bởi vậy, nàng muốn lười nhác đôi chút, bèn ghé qua tiệm sách bên kia.
Từ chập tối hôm qua đến giờ, bên tiệm sách vẫn chưa có ai ghé qua đây lấy đồ ăn. Lê Tường suy đoán, có lẽ những nốt mụn trên gương mặt Liễu phu nhân hẳn đã tan biến. Thời gian hiện tại còn sớm, nàng nghĩ đoạn, cảm thấy mình nên ghé qua thăm hỏi một phen, tiện thể thỉnh giáo những con chữ còn chưa rõ.
Cái cảm giác dốt nát này quả thật khiến người ta vô cùng bất nhẫn. Nàng hạ quyết tâm, sau này nếu còn cần lập khế ước hay văn tự nào, nhất định nàng phải tự mình đọc hiểu, chẳng cần phải nhờ cậy người khác nữa. Học cho nhanh xong cuốn Thiên Tự Văn kia mới là chuyện trọng yếu hàng đầu.
Vì lẽ đó, nàng dặn dò người trong nhà đôi lời, đoạn mang theo sủi cảo cải thìa vừa mới nấu xong, ghé qua tiệm sách. Quả thực vị tiểu tiên nữ tuyệt mỹ như Liễu phu nhân đây, ắt hẳn cũng sẽ yêu thích món ăn tinh xảo đáng yêu đến nhường này.
“Thanh Chi tỷ tỷ... Tiểu muội đến thăm phu nhân, chẳng hay người vẫn an ổn chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phu nhân ư? À, người vẫn khỏe cả. Cô nương đã nấu món gì mà đem tới vậy?”
Thanh Chi mở hộp đồ ăn ra xem, đoạn nàng ấy theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, thầm kinh ngạc: “Một cây cải thìa thật tinh xảo đáng yêu!”
“Mời cô nương cứ lên đi...”
Lê Tường không chú ý tới thần sắc Thanh Chi, bởi lẽ giờ đây đầu óc nàng đã bị mùi hương từ hành lang lên lầu choáng ngợp. Mùi hương đồ ăn này không hề thanh nhã, dịu nhẹ như thường nhật, mà là hương hoa quế quyện cùng bánh kê thơm lừng.
Phu nhân đang dùng điểm tâm chăng? Không, e rằng điểm tâm cũng chẳng thể thơm ngát đến thế.
Nàng mang theo hạp thức ăn bước lên lầu, ngay trước cửa phòng, một bếp lò nhỏ đang đỏ lửa, chiếc lồng hấp đặt trên bếp lò tỏa ra thứ hương thơm vừa lọt vào khứu giác nàng.
“Phu nhân, người biết làm điểm tâm chăng?!”
Liễu Kiều bình tĩnh đặt thức bánh tròn trịa vào chiếc khuôn hình lá trong tay rồi khẽ ấn xuống.
“Chế biến điểm tâm rất khó sao?”
“Đương nhiên rồi, dù sao ta học mãi cũng không thể nào lĩnh hội được. Phu nhân quả thật tài tình! Đây là bánh kê hoa quế chăng? Tạo hình thật tinh xảo, đẹp mắt làm sao…”
Được khen ngợi một hồi, Liễu Kiều không kìm được mà nở một nụ cười rạng rỡ.
“Xem như người tinh mắt. Lát hồi cứ mang hai lồng về mà thưởng thức. Cửa hàng nhà người khai trương, ta còn chưa kịp mang lễ vật chúc mừng đến.”
“Vậy ta xin đa tạ phu nhân!”
Lê Tường không chút câu nệ, bởi nàng rất hiểu niềm vui khi thức ăn do chính tay mình chế biến được người khác mê mẩn, thưởng thức.
“Phu nhân, hôm nay ta có mang một món điểm tâm nhẹ qua đây, người nếm thử rồi hãy chế biến tiếp chăng?”
---