Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 151



 

“Vừa ngửi hương vị này, ta đã biết những bằng hữu kia chẳng hề lừa dối ta, Ngọc Nương, nàng đã tin ta chăng? Giờ đây đã hay ta thương nàng đến nhường nào chăng?”

 

“Hừ, phải nếm thử mới hay được chứ.”

 

Nữ nhân kia cầm đũa gắp một miếng thịt cá. Lê Giang vẫn đang đứng bên cạnh, vội nhắc nàng chấm thịt cá vào tương chấm sẽ thơm ngon hơn.

 

Nàng ta cũng chẳng nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng nếm thử. Kết quả vừa đưa một miếng vào miệng, đôi mắt nàng đã sáng rỡ, rồi lại vui vẻ gắp thêm vài miếng nữa.

 

“Món này thơm ngát dường nào!”

 

Thời này, hầu hết mọi người đều biết đến món cá hấp. Nói thật, trong tâm trí họ, bất kể là loại cá nào khi hấp lên cũng đều có hương vị chẳng mấy khác biệt. Thế nhưng, đĩa cá hấp này lại mang một hương vị hoàn toàn khác biệt.

 

Ngọc Nương tỏ vẻ rất vừa lòng, nàng ta đã vừa lòng, đương nhiên Ngũ Đại Khuê cũng vui vẻ khôn xiết. Đến khi rời đi, hắn ta còn giả vờ ném năm đồng bối lên mặt bàn, coi như tiền thưởng.

 

Lê Giang cực kỳ sảng khoái nhận lấy số tiền ấy. Có tiền mà không lấy, há chẳng phải kẻ ngốc sao?

 

Tuy Ngũ Đại Khuê chẳng phải lương thiện gì, nhưng may thay hôm nay hắn ta lại vô tình làm được một chuyện tốt, nhờ đó mà Lê gia bỗng dưng thu về mấy trăm đồng bối.

 

Quan thị cầm một ngân bối trong tay, nhưng lòng lại chẳng mấy vui vẻ.

 

Ngày trước, Ngũ Đại Khuê tuy kiêu căng khinh người, nhưng đối với Kiều thị lại từng rất mực yêu thương. Từ khi có con trai, cứ cách một ngày hắn ta lại mang đồ ngon về nhà.

 

Đến khi hắn ít trở về, ai nấy đều ngỡ rằng là do Kiều thị sinh hạ tứ oa nên hoàn cảnh khó khăn, đâu ngờ được, lòng dạ người nam nhân kia đã sớm hướng về nơi khác, hắn ta đã có giai nhân bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ở thôn quê, phần lớn phu quân và thê tử đều gắn bó với nhau đến bạc đầu, hiếm khi có chuyện nạp thêm thiếp thất.

 

Thế nhưng trên đời, những kẻ lắm tiền nhiều của lại thường sinh ra vô vàn rắc rối, trong suy nghĩ của bọn họ, nếu không cưới thêm một, hai thê thiếp, dường như không thể hiện được địa vị của mình.

 

Giờ đây, nhà ta đã bắt đầu kiếm được bạc, ngày hôm qua bận rộn như vậy cũng thu về không ít. Với hoàn cảnh như thế, phu quân, chàng ấy... Không không không, sẽ không đâu. Hai người đã ở bên nhau gần hai mươi lăm năm rồi, chàng ấy không phải hạng người như vậy.

 

Quan thị cúi đầu ngồi trước bệ bếp, nhưng Lê Tường bận rộn công việc nên chẳng để ý đến nỗi lòng của nàng.

 

Cả nhà bận rộn mãi đến tận buổi chiều, khách nhân trong quán mới dần thưa thớt.

 

Chẳng qua đến xẩm tối, lượng khách lại đông đúc trở lại. Bởi vậy, mọi người phải tranh thủ lúc vắng khách dùng bữa tối, đồng thời cũng nhân thời gian này dọn dẹp mọi thứ trong phòng bếp, sau đó kiểm kê xem nguyên liệu nào còn thiếu thì nhanh chóng chạy ra chợ mua về cho đủ.

 

Những việc này Lê Tường đều giao cho phụ thân nàng. Thân thể người cường tráng, cõng mấy chục cân nguyên liệu cũng chẳng thấm vào đâu. Hơn nữa, người tính toán rất giỏi, biểu tỷ khó lòng mà so bì được.

 

Tuy tốc độ học chữ của biểu tỷ rất nhanh, nhưng khả năng tính toán lại hơi kém một chút. Nếu chỉ tính những khoản nhỏ nhặt như từng chén mì một thì nàng ấy làm được, nhưng nếu bảo nàng tính gộp mấy chén mì cùng vài bát sủi cảo, chắc chắn nàng sẽ ngơ ngẩn hồi lâu chẳng ra nổi kết quả. Cũng vì lẽ đó, tạm thời nàng chỉ có thể giao cho biểu tỷ những việc trong bếp.

 

Lê Tường lau chùi xong bệ bếp, lập tức vươn thẳng lưng, xoa xoa hai bên hông. Cái cảm giác vừa mỏi vừa tê này quả thật khó chịu vô cùng.

 

Một ngày, nàng không chỉ lo việc nấu nướng đồ ăn, mà khi quá bận rộn, nàng cũng phải kiêm cả việc cán vỏ sủi cảo, trộn nhân bánh...

 

So với nàng, biểu tỷ còn bận rộn hơn nhiều. Nàng ấy không chỉ đảm nhiệm công đoạn làm vỏ bánh, gói sủi cảo… mà còn phải chú tâm đến việc múc nước, rửa chén bát.

 

---