Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 152



 

Phụ thân nàng lại phải ở quầy hàng phía trước ghi nhớ từng khoản thu chi, căn bản không thể rời đi.

 

Cứ thế này thì không ổn, nếu việc buôn bán của nhà mình cứ tiếp tục tốt đẹp như vậy, chắc chắn nàng phải tuyển thêm người. Chẳng thể vì tiết kiệm hai ba trăm đồng tiền công mà để cả nhà lao lực đến kiệt quệ.

 

Đã nhiều ngày nương phải ngồi nhóm lửa cả ngày. Tuy làm việc cả ngày như vậy thân thể bà ấy không quá mệt mỏi, nhưng tinh thần thật sự không được minh mẫn. Tối nay, nàng nhất định phải bàn bạc chuyện này với phụ mẫu và biểu tỷ.

 

Lê Tường đang mải cân nhắc chuyện này, chợt nhìn thấy Thanh Chi đứng ở cửa sau vẫy vẫy tay với mình.

 

“Thanh Chi tỷ tỷ, sao ngươi lại sang đây?”

 

“Phu nhân nhà ta… muốn dùng món ăn do ngươi làm, nàng bảo ta qua đây mua.”

 

“Nàng muốn ăn món gì? Ngươi cứ nói, ta sẽ làm ngay.”

 

Lê Tường mời nàng vào phòng bếp, nhưng Thanh Chi cứ đứng yên không nhúc nhích, sau một lúc lâu mới thốt ra tên món ăn.

 

“Cá chua ngọt…”

 

“……”

 

“Cá chua ngọt ư? Tại sao phu nhân lại biết món này?”

 

Lê Tường dù đã rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.

 

Trên mặt Thanh Chi thoáng hiện vẻ xấu hổ. Đương nhiên là lão gia đã học được món này, sau đó ngài vui vẻ làm cho phu nhân dùng, kết quả nàng đành phải đổ lỗi lên đầu Lê Tường. Bằng không, phu nhân đâu chịu hé răng.

 

“Tường nha đầu, lần này ta có chuyện cần nhờ ngươi giúp. Chủ tử nhà ta đã học làm món này để nấu cho phu nhân dùng, song giữa hai vị vẫn còn khúc mắc chưa thể hóa giải, ta đành phải nói là do ngươi làm, nếu không phu nhân sẽ chẳng động đũa. Giờ phu nhân đã hỏi đến, ta đành qua đây nhờ ngươi giúp đỡ. Ngươi có thể làm cho ta một đĩa được không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nữ hộ vệ vốn lạnh lùng nay bỗng biến thành bộ dáng yếu ớt đáng thương, khiến Lê Tường có buồn cười cũng chẳng thể cười nổi.

 

“Thế nhưng, như vậy chẳng phải là lừa gạt phu nhân sao, e là không ổn chút nào.”

 

“Tại sao lại là lừa gạt chứ? Phu nhân thích đồ ngọt, nếu dùng món cá chua ngọt đó xong, tâm tình nàng ắt sẽ vui vẻ cả ngày. Đồ ăn do chủ tử nhà ta làm được phu nhân dùng, ngài cũng được vui vẻ cả ngày. Một chuyện đôi bên đều vui vẻ như vậy, há có thể gọi là lừa gạt chăng?”

 

Lê Tường gật gật đầu, nếu đầu óc nàng chậm chạp một chút, ắt đã bị lời lẽ nàng ta mê hoặc.

 

“Thế nhưng, những lời nàng nói chẳng phải có ý phu nhân không muốn dùng bữa do chủ tử nàng tự tay làm sao? Hiển nhiên mâu thuẫn giữa hai vị ấy rất lớn. Với mối giao hảo giữa ta và phu nhân, ta há dám làm chuyện lừa gạt phu nhân?”

 

Thanh Chi không nghĩ tới Lê Tường lại khó thuyết phục như vậy. Nghe xong những lời này, nàng ta nôn nóng tới mức trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

 

“Không phải, ngươi không hiểu chuyện này. Giữa hai vị ấy thực sự có tình ý sâu đậm! Chỉ là ở giữa xảy ra một chút chuyện, sau đó hai người mới xa cách nhiều năm như vậy. Chúng ta có thể giúp hai vị ấy hòa thuận với nhau, cũng là một chuyện tích công đức đó!”

 

Lê Tường vẫn lắc đầu không đồng ý.

 

“Thủy sâu chốn này, nếu ta không hiểu rõ mọi chuyện, ta chắc chắn không dám tùy tiện nhúng tay vào.”

 

Thanh Chi: “……”

 

Vấn đề này… quá khó nói!

 

“Được rồi, để ta nói cho ngươi rõ ràng một chút, kỳ thực bất cứ ai ở thành An Lăng này đều có thể biết đôi chút…”

 

Hoá ra phu nhân họ Liễu tên thật Liễu Kiều, chính là hòn ngọc quý trên tay Liễu lão gia, người giàu có thứ nhì An Lăng thành. Trên nàng còn một vị ca ca hơn nàng hăm mấy tuổi, nhưng không cùng mẫu thân sinh ra, bởi vậy quan hệ huynh muội giữa họ cực kỳ tệ hại.

 

Năm đó khi lão gia tử lâm trọng bệnh, tự biết thời hạn đã điểm, lại lo lắng nữ nhi mười bốn tuổi còn ở lại phủ, ắt sẽ bị huynh tẩu tùy tiện gả cho một nơi không xứng, vì vậy đã hứa gả nàng cho một người từng cứu mạng lão, lại được lão vô cùng tín nhiệm.