“Lão gia tử đã định đoạt xong xuôi với vị chủ tử kia, đợi đến khi phu nhân tròn mười sáu, nếu nàng vẫn một lòng nguyện ý cùng hắn gắn bó trọn đời, hôn sự bấy giờ mới thành. Bằng nếu phu nhân không muốn, nàng có thể tự do ly hôn, tự quyết định nhân duyên đời mình.”
Thanh Chi thở dài một tiếng, đoạn tiếp lời: “Họa thay, tạo hóa trêu ngươi. Bình thường, trước khi lễ thành hôn cử hành, ắt có bà mối đến nói rõ với nhà gái những điều nhà trai ưa thích hoặc kiêng kỵ, nhưng trong hôn lễ của phu nhân, bà mối kia chỉ qua loa lấy lệ, chẳng hề bận tâm nói cho phu nhân điều gì.”
Khúc sau của duyên sự này, quả thật éo le bất phàm. Thuở niên thiếu, Liễu Kiều bất ngờ mất đi người thân, đúng vào lúc nàng cần một bờ vai nương tựa.
Tần Lục khi ấy giúp nàng xử lý gia sản, mọi việc đều thuận theo ý nàng, dung mạo hắn lại tuấn tú bất phàm. Cứ thế, hai người tiếp xúc một đoạn thời gian dài, khiến nàng cũng động lòng sinh tình.
Nàng thầm mến Tần Lục, song lại ngại ngùng không dám tỏ bày. Bởi vậy, nàng quyết chí tự mình học làm điểm tâm, ngày ngày sai người mang sang biếu hắn.
Song, Tần Lục kia nào hay biết tấm chân tình của Liễu Kiều. Trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ: nàng biết hắn chán ghét đồ ngọt, vậy mà ngày nào cũng sai người mang đến, ắt hẳn nàng vô cùng căm ghét hắn.
Bởi vậy, kể từ dạo đó, hắn rất hiếm khi xuất hiện trước mặt Liễu Kiều. Hành động cố tình né tránh này, hiển nhiên đã khiến trái tim nàng tan nát.
Hơn nữa, về sau Liễu Kiều còn phát hiện ra nội dung khế ước giữa phụ thân nàng và Tần Lục. Nỗi uất hận cũ chồng chất nỗi phẫn nộ mới, khiến nàng không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Sau đó, nàng giận dữ bỏ nhà cũ mà đi, chuyển đến sống tại tiệm sách.
Cũng qua chuyện này, Tần Lục mới vỡ lẽ: hóa ra Liễu Kiều chưa từng hay biết chuyện khế ước, nàng vẫn luôn xem hắn là phu quân của mình.
Ngay cả những món điểm tâm đó, cũng là nàng cực khổ học hỏi trong bao lâu mới có thể tự tay làm cho hắn. Nhưng nay hối tiếc cũng đã vô ích, hắn chỉ có thể tận lực bù đắp cho nàng. Chẳng qua, từ dạo ấy, Liễu Kiều đã chẳng còn thiết tha muốn gặp lại hắn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nay phu nhân dọn đến tiệm sách đã được chín năm, nhưng suốt quãng thời gian ấy, hai người bọn họ vẫn chưa thể hóa giải khúc mắc, cũng chẳng hề đề cập đến chuyện hòa ly. Chúng ta thân phận nô tỳ, bị kẹp ở giữa, thật sự tiến thoái lưỡng nan vô cùng khó xử…… Tường nha đầu, nếu ngươi có thể tương trợ thì xin hãy giúp ta, nhưng ngàn vạn lần chớ để lộ chuyện này.”
Lê Tường: “……”
Nàng muốn đứng về phía vị tiên cô tiệm sách kia! Tần Lục ấy quả thật đáng đời!
“Ngươi thử nói xem, rốt cuộc chủ tử nhà ngươi học món ăn này để làm gì? Phu nhân tuy có dùng, nhưng nào hay biết là do hắn tự tay làm. Chẳng khác nào tấm lòng của hắn không thể nào truyền đạt tới đối phương.”
Đối với một người như tiên cô tiệm sách ấy, ngươi tuyệt đối không thể sắm vai kẻ tốt bụng, lặng lẽ đứng sau lưng nàng. Thuở trước một nữ nhi như nàng còn dám dũng cảm xông pha một phen, ngươi đường đường là một nam nhân, chẳng lẽ không dám vì tình mà xúc động một lần?
Nếu để ta nói ra hết…… thôi quên đi, dẫu gì đây cũng là chuyện riêng của người ta, ta tham gia vào cũng chẳng hay ho gì.
“Thôi được rồi, ta sẽ đi làm cá chua ngọt cho ngươi. Lần tới nếu gặp phu nhân, nếu nàng có hỏi, ta sẽ nói là do ta làm. Nhưng ta chỉ giúp ngươi đúng một lần này thôi, lần sau chớ kéo ta vào nữa, đến lúc ấy, chỉ e khi phu nhân hay biết, nàng sẽ cho rằng ta và các ngươi đồng lõa vậy.”
Thanh Chi hơi há hốc mồm, song nàng lại chẳng thốt nên lời. Vốn dĩ nàng đang muốn mở miệng nhờ Lê Tường dạy chủ tử nhà mình nấu thêm vài món ăn nữa, nhưng hiện giờ nhìn dáng vẻ của Lê Tường, e rằng chuyện này chẳng mấy khả thi.
Đợi một lát sau, Lê Tường đựng cá chua ngọt vào hộp đựng thức ăn, mang ra ngoài giao cho Thanh Chi.
“Thanh Chi tỷ tỷ, ta khuyên ngươi nên nói thẳng hết mọi chuyện với phu nhân đi thôi.”
---