Khác hẳn với những món ăn đầy canh nước của ngày hôm qua, hiển nhiên thức ăn hôm nay đã sạch sẽ hơn bội phần. Hắn không phải kẻ ngốc, đã đoán được nguyên do. Nhưng cũng vì đoán ra nguyên nhân, cho nên sau khi ăn xong, hắn lại khẽ lau nước mắt, rồi lặng lẽ rời đi.
Sáng hôm sau, khi Lê Giang thức dậy, bước xuống lầu, lại bất chợt trông thấy dưới chân nhà mình có một bó củi nhỏ. Hỏi mãi chẳng ai đáp lời, hắn đành vác vào trong bếp.
Vốn tưởng rằng ai đó sơ ý đ.á.n.h rơi, ngờ đâu liên tiếp những ngày sau đó, sáng nào cũng có một bó củi nhỏ nằm ngay sau cánh cửa nhà. Lê Giang đã nhiều lần dậy thật sớm để tìm hiểu xem ai là người đã đặt củi ở đó, nhưng chưa lần nào bắt gặp được người ấy.
Cả nhà đều vô cùng đỗi băn khoăn, chỉ có Quan Thúy Nhi trong lòng phảng phất đã đoán được người đó là ai, chỉ là nàng không dám chắc chắn. Chung quy nhà mình chỉ bố thí chút cơm thừa, há đâu cần được đền đáp hậu hĩnh đến vậy.
Ngày mai chính là kỳ hạn Lê gia phải thanh toán nợ nần. Chuyện Lê gia vào trong thành kinh doanh sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người hay biết, chính vì vậy, Lê Giang cũng không muốn trì hoãn chuyện trả nợ thêm nữa, hắn muốn lần này dứt điểm trả hết. Vì khi hắn trở về, có Quan Thúy Nhi đi cùng, nên trong cửa hàng chỉ còn lại hai mẫu nữ Lê Tường.
Đương nhiên Lê Giang cũng muốn cả nhà cùng nhau trở về, như vậy mọi người có thể nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau, trong lòng hắn cũng sẽ vơi bớt đi phần nào nỗi lo.
Nhưng cửa hàng của họ mới khai trương được 10 ngày, nếu đóng cửa một ngày, chắc chắn sẽ thất thu không ít khách hàng. Cho nên Lê Tường và mẫu thân nàng vẫn kiên quyết ở lại.
Đương nhiên, Phụ thân và biểu tỷ vừa rời đi, Lê Tường cũng không muốn bán những món ăn phức tạp, tự làm cho bản thân mình thêm phần mệt nhọc.
Nàng chỉ chọn vài món mì sợi đơn giản, chuẩn bị treo bảng bán vào sáng mai. Nhân lúc buổi chiều vắng khách, nàng tức tốc ghé hiệu t.h.u.ố.c mua chút hoa hồi, vỏ quế, thảo quả đem về, chuẩn bị chế biến thứ nước xá xị mà bấy lâu nay nàng vẫn hằng mong nhớ.
Nói về thứ này, lúc chưa hầm nấu, nếu trộn lẫn vào nhau, hương vị có chút nồng gắt, xộc thẳng vào mũi, nhưng chỉ cần bỏ vào nồi, lại thêm chút nước, nước vừa sôi, mùi thơm đã ngào ngạt lan tỏa.
Hôm nay đóng cửa sớm, Lê Tường chuẩn bị chế biến trước thứ nước xá xị này, sau đó dùng để ướp thịt. Bởi lẽ, sáng sớm ngày mai phụ thân nàng đã khởi hành, nếu tới lúc đó nàng mới đi mua thịt về ướp thì e rằng quá đỗi phiền hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Biểu muội, ta hiểu vì sao giờ này ngươi lại đi mua thịt, nhưng ngươi lại mua cả lòng lợn, dạ dày, tim gan, ngay đến lỗ tai heo này ngươi cũng……”
Quan Thúy Nhi đã quen với hương vị của nhà xí chốn thôn dã, cho nên cũng miễn cưỡng ngửi được mùi hương của mớ nội tạng này, song nàng vẫn cảm thấy chúng thật quá đỗi hôi thối.
Nàng thực không dám tưởng tượng ngày mai khi biểu muội lấy ra, khách khứa bên ngoài sẽ có vẻ mặt ra sao.
“Biểu tỷ, người chớ có vội nhìn mặt mà bắt hình dong. Nào nào, chúng ta mau mang những thứ này đi rửa sạch đi thôi!”
Lê Tường chọn lựa vài món nội tạng ưng ý, nàng cùng biểu tỷ mỗi người cõng lấy một giỏ mây, sau đó chỉ tay vào chiếc thùng đựng bụi than.
“Nương, lượng tro than này e chừng chưa đủ, người giúp ta đong thêm một thùng nữa nhé.”
Quan thị vội vàng múc một thùng tro than từ trong bếp lò đưa cho nữ nhi.
“Nếu không đủ, ta sẽ đốt thêm củi.”
Lê Tường khẽ gật đầu, rồi cùng biểu tỷ ra bờ sông.
“Biểu tỷ, ngươi cứ làm theo ta chỉ dẫn, đến tối, ngươi sẽ rõ những thứ này liệu có thể dùng làm thực phẩm chăng.”
Nàng lấy lòng lợn từ trong giỏ ra, đầu tiên dùng tro than chà xát đôi ba lượt. Khi bề ngoài đã sạch, liền lộn phần ruột bên trong ra, dùng tro than xám tiếp tục cọ rửa.
---