Hiện tại nàng ấy biết làm rất nhiều món ăn ngon, lại có thể kiếm tiền, nàng ấy rõ ràng còn giỏi giang hơn rất nhiều người khác!
Nghĩ đến đây, Quan Thúy Nhi càng muốn nỗ lực hơn một chút, mong sớm học được toàn bộ tay nghề của biểu muội, đến lúc đó…
“Là ai?!”
Lê Tường xoay người ngồi bật dậy, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Nàng vừa nghe thấy tiếng động truyền đến từ bên ngoài tường, sau đó còn có một tiếng ‘bịch’ vang lên.
Có chút bất thường.
“Biểu muội, có lẽ là ch.ó mèo bên ngoài ngửi được mùi hương chăng? Hoặc là chuột, ta nghe Huệ tỷ tỷ nói nơi này có rất nhiều chuột.”
Quan Thúy Nhi khuyên vài câu, Lê Tường cũng xuôi lòng. Nhưng khi nàng định nằm xuống lại đột nhiên nghe thấy tiếng thứ gì đó ngã trên mặt đất, sau đó còn vang lên một âm thanh rên rỉ của con người.
Khẳng định là một người nào đó!
Lê Tường bất chấp mọi thứ, lập tức rời giường thắp đèn, đoạn gọi phụ mẫu trên lầu. Nhưng có lẽ phụ mẫu nàng đã ngủ quá say, nên gọi một tiếng vẫn không thấy ai đáp lại.
Đang lúc nàng chuẩn bị hô lên tiếng thứ hai, đột nhiên từ ngoài cửa phòng bếp truyền đến một thanh âm thiếu niên hơi có chút quen tai.
“Đừng gọi… đừng gọi, ta không phải kẻ xấu!”
Quan Thúy Nhi tiến lên kéo tay Lê Tường.
“Biểu muội, cứ nghe hắn giải thích đã, dù sao cửa đã đóng chặt, hắn không thể vào được.”
Lê Tường không nói gì, nàng có cảm giác mình đã từng nghe thấy âm thanh từ bên ngoài kia rồi. Khi cẩn thận hồi tưởng lại một chút, nàng mới nhớ ra người ấy là ai.
“Ngươi là người trước kia tìm ta để hỏi chuyện của Ngũ Thừa Phong?”
“Đúng vậy, ta đúng là kẻ đã hỏi ngươi ở bến tàu… Ta tên là Lạc Trạch, ta không phải người xấu. Ta… chỉ hơi đói bụng, nên muốn tìm tới đây kiếm chút đồ ăn, giờ ta lập tức đi ngay, ngươi, ngươi đừng gọi lớn tiếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kẻ kia cất một lời rồi rời đi. Song, tiếng bước chân hắn thoạt nghe có chút khập khiễng, dường như đã bị thương. Dẫu lòng Lê Tường dấy lên đôi chút thương cảm, nhưng nàng nào dám mở cửa mời người nọ vào nhà.
Huống hồ, đêm hôm tối lửa tắt đèn, ai biết bên ngoài đã xảy ra tình huống gì. Nhớ thuở trước, Lạc Trạch còn ngông cuồng dám ném bánh ngô vào người khác, cớ sao chỉ trong chốc lát, hắn ta đã sa cơ lỡ vận đến độ phải tìm kiếm thức ăn thừa trong thùng nước gạo nhà nàng?
Lúc này, dưới lầu chỉ có hai tỷ muội nàng và biểu tỷ, phụ thân lại đang say túy lúy… Tóm lại, tuyệt nhiên không thể mở cửa đón người.
Lê Tường ghé tai vào cửa lắng nghe, tiếng bước chân mỗi lúc một xa dần, cho đến khi hoàn toàn tắt hẳn, nàng mới cùng biểu tỷ trở lại giường.
Lúc này nàng cũng chẳng còn tiếc dầu đèn, cứ thế để đèn sáng mà nằm ngủ. Chợt nằm được một lát, nàng bỗng ngồi bật dậy, quay đầu nhìn chằm chằm người bên cạnh: “Biểu tỷ, muội thấy tỷ có điều bất thường.”
Quan Thúy Nhi vốn thật thà, chẳng biết nói dối. Nghe xong lời này, đôi mắt nàng ấy liền chớp giật liên hồi, lộ rõ vẻ chột dạ.
Vốn nàng chỉ định dò xét đôi chút, giờ đây đã có thể xác định.
“Biểu tỷ, tỷ có quen biết kẻ vừa rồi chăng?”
“Không, không không, ta tuyệt nhiên không quen biết!”
Quan Thúy Nhi hít một hơi thật sâu, lúc này mới chậm rãi thuật lại cho nàng nghe, rằng nàng đã phát hiện hắn ăn đồ ăn trong thùng nước gạo ra sao, và sau đó đã giúp hắn làm sạch những món đồ thừa định bỏ đi như thế nào.
“Biểu muội, ta nào có lấy lương thực trong nhà cho hắn? Ta chỉ sắp xếp lại chút đồ ăn lẽ ra phải bỏ đi, làm cho chúng sạch sẽ hơn trước khi đổ vào thùng nước gạo. Ta thực sự không hề quen biết hắn……”
“Hóa ra là thế……”
Thảo nào dạo gần đây, mỗi tối biểu tỷ thường không để nàng phụ giúp việc dọn dẹp bếp núc.
“Vậy ra chính hắn đã đặt bó củi ở cửa sau?”
Quan Thúy Nhi lắc đầu nguầy nguậy, tỏ vẻ không hay biết gì.
“Mỗi ngày ta đều ở cạnh muội, ta đã từng nói chuyện với hắn bao giờ đâu?”
---