Trước đây, ta vẫn tưởng hắn là một lão nhân nghèo khổ. Nay nghe hắn cất lời mới hay hắn vẫn còn trẻ tuổi.”
“Thôi được rồi.”
Lê Tường cũng hiểu, dẫu có hỏi thêm nữa cũng chẳng ích gì, bởi biểu tỷ nàng không biết nói dối, lời nàng ấy nói ra đều là sự thật rành rành.
Hừm, chẳng bao lâu trước, cái tên Lạc Trạch ngạo mạn kia còn tung hoành ngang dọc, cớ sao giờ lại thê t.h.ả.m đến nhường này……
Đêm đó, hai tỷ muội chẳng ai nói lời nào.
Cho đến khi hai người thức giấc, trời đã hửng sáng.
Sáng nay, bó củi ở cửa sau đã chẳng còn. Trong lòng Lê Tường càng thêm xác định, bó củi ấy đúng là do Lạc Trạch đặt ở đó. Nhưng nghĩ đến tính khí ngông nghênh của hắn thuở nào, nàng vẫn khó lòng tin nổi hắn lại làm ra chuyện ấy.
Cớ sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi, một người lại thay đổi đến nhường này?
“Tương Nhi, con đang nghĩ ngợi gì vậy? Phụ thân đang hỏi con đấy.”
Lê Tường vội vàng sực tỉnh, lập tức gạt bỏ những suy nghĩ và phỏng đoán vụn vặt ra khỏi tâm trí.
“Dạ? Phụ thân hỏi gì thế ạ?”
“Hỏi con có cần thêm thịt hay lòng heo nữa không, để trước khi ta lên đường sẽ mua về cho con.”
“Không cần đâu phụ thân. Hai nồi lớn đã đủ lắm rồi. Hôm nay chỉ có hai mẹ con ta lo liệu, bán một ngày cũng đã quá sức.”
Lê Tường vừa dứt lời, chợt nhớ ra điều gì, vội chạy vào bếp, mang hộp đồ ăn và rổ ra. Lão thôn trưởng vẫn luôn quan tâm đến gia đình nàng, nàng muốn gửi về biếu lão một hộp thịt kho tàu đậm đà.
Cả Cừu thúc nữa, mấy năm nay Cừu thúc vẫn luôn chiếu cố nhà nàng, nên cũng dành cho hắn chút lòng heo dùng để nhắm rượu. Còn tiểu cữu và mợ, để biểu tỷ mang cho họ chút thức ăn ngon.
Nàng hâm nóng hai nồi thịt kho đậm đà, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Lê Giang cũng dõi mắt đầy mong chờ vào nồi, đoạn chẳng kìm được mà hít một hơi thật sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn chưa từng hoài nghi chuyện nữ nhi nhà hắn được lão thần tiên trao truyền bí quyết nấu nướng. Thử hỏi người phàm tục nào có thể làm ra món ăn ngát hương đến vậy?
“Nếu không cần mua thêm đồ ăn, vậy ta và Thúy Nhi xin phép khởi hành ngay, buổi chiều cũng có thể sớm quay về một chút.”
Quan thị gật gật đầu, cả hai mẫu nữ tiễn chân hai người họ ra đến tận cửa.
Sau khi hai mẫu nữ quay về, lập tức mở cửa quán. Vừa mở cửa, đã thấy có khách nhân bước vào. Song, vị khách này vừa tiến vào, đã ngẩn ngơ ngắm nghía bảng thực đơn treo trên tường.
“A! Bà chủ, cớ sao thực đơn hôm nay của quán ngươi chỉ toàn mì sợi vậy?”
Lê Tường vội vàng giải thích: “Bởi vì hôm nay trong quán thiếu mất hai người, phải tới xẩm tối họ mới quay về, bởi vậy ta đành lòng thu gọn thực đơn lại. Nếu làm những món khác, chỉ e không kịp thời gian. Mong khách quan rộng lòng thứ lỗi, ngày mai thực đơn sẽ khôi phục như cũ.”
Quả đúng là châm ngôn 'tay chẳng đ.á.n.h kẻ mặt tươi cười' có tác dụng trong mọi trường hợp.
Nghe nàng thành khẩn giải thích, vị thực khách kia lập tức tỏ vẻ ngượng ngùng, vội vàng đáp lời 'không sao, không sao cả'. Sau đó hắn xoay người chọn mì sợi, song vừa chọn vừa nghi hoặc cất lời hỏi.
“Những loại mì sợi khác ta đều đã nếm thử rồi, nhưng hôm nay lại có thêm một loại mang tên mì thịt kho? Phải chăng đây là món mới của quán ngươi?”
“Đúng vậy, hôm nay quán ta có món mới là mì thịt kho!”
“Được, vậy mang ra cho ta một chén mì thịt kho, cần bốn lạng mì, chén lớn.”
“Được rồi!”
Lê Tường xoay người vào phòng bếp, thoăn thoắt lấy nắm bột mì đã cắt xong kéo thành sợi. Chẳng mấy chốc, bốn lạng mì của vị khách kia đã hoàn thành.
Quan thị phối hợp cùng nữ nhi đun nước cho sôi, bà đảm nhiệm việc giữ cho các món ăn trên bếp luôn nóng hổi.
Chờ mì sợi chín, Lê Tường trực tiếp dùng chiếc chén lớn, bỏ mì sợi và các món ăn vào trong. Kế đó nàng lại múc một muỗng canh xương hầm lớn từ chiếc bình gốm khổng lồ, thêm một muỗng nhỏ nước kho, vài lát thịt thủ heo kho đậm đà thái dày, cuối cùng không quên bỏ thêm một quả trứng kho.
---