Có hai vị sư phụ còn muốn bái Lê Tường làm sư phụ ngay tại chỗ, chỉ là nàng đã khéo léo chối từ.
Hiện giờ chỉ còn hai đĩa trái cây cuối cùng, quả là một việc cực kỳ dễ dàng. Lê Tường tràn đầy nhiệt tình, trong đầu nàng lúc này chỉ còn một suy nghĩ: làm cho nhanh, hoàn thành sớm chút, để mau chóng lĩnh bạc về nhà nghỉ ngơi.
Dẫu cơ ngơi của kẻ khác có nguy nga đồ sộ đến mấy, há bằng một góc cửa hàng nhỏ ấm cúng của bản thân? Chỉ e vừa an tọa nghỉ ngơi đôi chút, cái lười biếng liền kéo nhau tìm đến quấn quýt.
“Biểu tỷ, mệt mỏi không? Dùng đỡ chút bào ngư đi.”
Quan Thúy Nhi vẫn luôn bận rộn, chưa từng được nghỉ ngơi chút nào, lúc này nàng cũng vừa mệt vừa đói. Biết bào ngư này là do biểu muội mang từ nhà tới, nàng liền không khách khí chút nào, ngấu nghiến ăn hai miếng.
Bào ngư lớn, thịt lại dày, hai miếng vừa xuống bụng, dạ dày đã cảm thấy dễ chịu hơn bội phần.
“Biểu muội, có phải chuẩn bị xong hai khay trái cây này là chúng ta có thể trở về rồi không?”
“Ừm ừm, hẳn là vậy. Đến lúc đó e rằng còn phải diện kiến Liễu phu nhân, hoặc là vị Liễu thiếu gia kia đôi chút, tóm lại cũng sẽ không chậm trễ quá lâu.”
Lê Tường cũng ăn hai miếng lót dạ. Hai người ăn xong, vẫn còn dư lại năm miếng. Nhìn vẻ mặt tràn đầy mong chờ của mọi người trong phòng bếp, nàng cũng rất hào phóng chia năm miếng bào ngư ấy ra, sau đó đưa cho mọi người.
Hiển nhiên là những người trong phòng bếp đều cực kỳ vui sướng, bọn họ tranh nhau xông tới đón nhận đồ ăn.
Lúc này, bên trong phòng tân hôn, tân nương tử Kim thị đã gỡ khăn voan đỏ xuống. Dưới ánh nến, đôi môi đào khẽ hé đang nhấp chén canh ‘Bách Niên Hảo Hợp’ do phòng bếp đưa tới. Chỉ trong chốc lát, nha hoàn hồi môn của nàng tên là Kim Hoa đã nhẹ nhàng tiến vào, thanh âm của nha hoàn quả thực đầy hưng phấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu thư tiểu thư! Một món đồ ăn cuối cùng có tên là Phong Vũ Đồng Chu! Nô tỳ đã lén nhìn thoáng qua, quả thực những con bào ngư kia giống hệt một chiếc thuyền nhỏ, hai đầu nhọn hoắt, thân bầu bĩnh. Món ăn mỹ vị, lại mang thông điệp tốt lành! Các tân khách đều khen không dứt miệng!”
“Phong Vũ Đồng Chu sao…”
Kim thị nhớ tới đủ thứ chuyện mà nàng và Liễu Hoà từng trải qua kể từ khi hai người quen biết tới giờ, bỗng nhiên cảm thấy hứng thú với cái tên món ăn lạ lẫm này, cũng cảm thấy hứng thú hơn với vị nữ đầu bếp kia.
“Hôm nay mấy bàn tiệc đó đều làm rất tốt. Ngươi ra sau bếp hỏi một chút xem nữ đầu bếp kia có nguyện ý ở lại đây không. Nếu không muốn, vậy trực tiếp mang 66 ngân bối thưởng cho nàng ấy.”
Kim thị cũng rõ nữ đầu bếp này do cô mẫu nàng mời tới. Song, nàng nào ngờ danh sách mười sáu món ăn cùng những nguyên liệu hiếm thấy kia lại quả nhiên có thể chế biến nên, hương vị còn muôn phần phong phú. Dẫu không thể tự mình nếm trọn mười sáu món ăn đó, Kim thị vẫn cảm thấy lòng dâng trào hỉ lạc khôn cùng. Trong đại hỷ chi nhật của đời mình, há chẳng ai mong được đón nhận biết bao lời ngợi khen và chúc phúc?
“Thưa tiểu thư, nô tỳ nghe cô gia nói đã chuẩn bị thưởng bạc rồi ạ.”
Vừa nghe lời ấy, Kim thị không khỏi bật cười.
“Trên người cô gia nhà ngươi còn chút bạc nào ư?”
Kẻ ngốc ấy đã sớm dâng hiến tất thảy gia tài vào tay nàng, giờ đây chỉ còn là một thư sinh bần hàn.
“Tiểu thư quên rồi sao? Hôm nay chính là đại hỷ của hai người, lẽ dĩ nhiên người ta sẽ gửi lễ vật mừng. Hiện giờ trên tay cô gia đâu phải là ít bạc!”
Kim Hoa vừa dứt lời, chợt giật mình vì đã lỡ tiết lộ bí mật của cô gia, vội vàng bưng kín miệng mình.
Kim thị: “……”