Kim Hoa ngượng ngùng cười hì hì, cầm theo túi ngân lượng tiểu thư ban thưởng cho vị đầu bếp kia, đoạn rón rén bước ra khỏi phòng tân hôn.
Giờ phút này, trong nhà bếp, công việc hầu như đã hoàn tất. Những người còn lại chỉ việc dọn dẹp tàn dư cùng chuẩn bị bữa ăn cho đám gia nô trong phủ.
Những việc đó dành cho các vị đầu bếp chính cùng đệ tử của họ. Còn Lê Tường và Quan Thúy Nhi thì thu dọn đồ dùng cá nhân, chờ Thanh Chi tới là lập tức cùng nàng rời phủ.
Nhưng chưa kịp đợi Thanh Chi đến, lại thấy một tiểu nha hoàn mặt mũi tròn trịa, đáng yêu bước vào.
Sư phụ Lư đứng một bên khẽ nhắc: “Vị này chính là nha hoàn hồi môn của thiếu phu nhân, nàng tên là Kim Hoa.”
Ái chà, quả là nhân vật không tầm thường!
“Ai là Lê cô nương đã làm bốn bàn tiệc hôm nay vậy?”
Lê Tường đã có chút suy đoán mục đích nàng tới đây, bởi vậy liền mỉm cười đáp lời: “Là ta.”
“Là ngươi ư? Quả thật quá trẻ!”
Kim Hoa ngạc nhiên một lát, rồi mới sực nhớ ra việc cần làm.
“Thiếu phu nhân muốn gọi ngươi tới hậu viện có lời muốn hỏi, liệu ngươi có muốn diện kiến không?”
Lê Tường khẽ lắc đầu, đưa tay vỗ vỗ lớp bột mì vẫn còn dính trên người, lập tức chúng tung bay ra ngoài như một làn sương trắng.
“Cô nương, ngươi xem, ta vừa làm việc xong, trên người dính đầy tinh dầu và khói bụi, e rằng không tiện diện kiến thiếu phu nhân lúc này.”
Lời này thật hợp tình hợp lý, Kim Hoa cũng cảm thấy tình cảnh này của nàng quả thực chẳng tiện gặp gỡ ai.
“Thôi được rồi, đây là ngân lượng thiếu phu nhân ban thưởng cho ngươi. Người khen ngươi đã hoàn thành xuất sắc bốn bàn tiệc này, ngươi hãy nhận lấy.”
Một túi ngân lượng nặng trịch. Lê Tường vừa đưa tay nhận lấy đã ngẩn người, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn, đoạn lên tiếng cảm ơn Kim Hoa rồi tiễn nàng ra khỏi nhà bếp.
Đám người trong phòng bếp đều tò mò muốn biết thiếu phu nhân đã thưởng bao nhiêu. Chỉ là nhìn Lê Tường không có ý định mở túi ra, bọn họ ngại ngùng chẳng dám hỏi, đành lòng bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Biểu tỷ, đã thu xếp xong hành lý của chúng ta chưa?”
“Ừm, ừm! Đã xong xuôi cả rồi.”
Quan Thúy Nhi đã cực kỳ nôn nóng muốn trở lại cửa hàng.
Hai người mong ngóng đợi chờ, sau độ thời gian uống cạn một chén trà nữa, cuối cùng cũng nhìn thấy Thanh Chi bước vào nhà bếp.
Nàng cũng hỏi hệt như Kim Hoa vừa nãy, xem Lê Tường có muốn lên gặp các vị phu nhân, tiểu thư đang ngồi trên bàn tiệc hay không. Nhưng Lê Tường lại dùng cái cớ vừa rồi để từ chối. Bởi vậy, nàng liền trực tiếp dẫn Lê Tường ra khỏi nhà bếp.
Ba người bước lên hành lang dài hun hút chìm trong bóng tối, chỉ còn duy nhất thanh âm lạnh nhạt của Thanh Chi vọng lại.
“Phu nhân vẫn đang dùng thiện trên lầu, nàng dặn ngươi mai hãy ghé tiệm sách một chuyến, nàng có lời muốn ngỏ cùng ngươi. Còn Tiểu thiếu gia đang bận tiếp đãi khách khứa, không thể thoát thân, nên không tiện gặp mặt ngươi, chẳng qua đã giao tiền thưởng cho ta, dặn dò ta mang đến cho ngươi.”
Lại là một túi bạc nặng trĩu.
Quả là kẻ lắm tiền thường không coi trọng bạc tiền.
Lê Tường trong lòng vô cùng động dung, cầm số bạc này trong tay, giấc mộng được sở hữu một tửu lâu càng gần thêm một bước.
Chỉ là mới ban nãy Thiếu phu nhân đã ban thưởng không ít cho nàng, hai người họ là phu thê một nhà, nàng làm sao có thể nhận bạc từ Thiếu phu nhân rồi lại thu khoản từ Thiếu gia?
“Thanh Chi tỷ, ta xin không nhận số bạc này đâu, mới ban nãy Thiếu phu nhân đã ban cho ta khoản tiền thưởng hậu hĩnh rồi.”
“A? Thiếu phu nhân đã cho rồi ư?”
Thanh Chi vui mừng khôn xiết, vỗ vai Lê Tường một cái.
“Thế thì ngươi phát tài rồi đó! Thiếu phu nhân xưa nay vẫn luôn rộng rãi, lần này nàng ban thưởng chắc chắn không phải số nhỏ đâu.”
Lê Tường cũng không kìm được sự phấn khích trong lòng.
“Thật sự rất nhiều, ta còn chưa kịp đếm. Nói đi cũng phải nói lại, có thể kiếm được khoản bạc này cũng là nhờ ân tình của Phu nhân, ta còn phải trịnh trọng cảm tạ ngươi và Phu nhân.”
---