Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 208



 

“Đại Giang thúc, trong tiệm có món gì ngon? Thúc giới thiệu cho ta xem.”

 

Lê Giang nghe xong chợt sững sờ.

 

“Đề cử ư? Ừm… ta nghĩ là các ngươi nên chọn ăn mì hơn là ăn cơm. Trong thực đơn các món mì của nhà ta, mì trộn dầu và sủi cảo là trứ danh nhất. Nhưng nếu các ngươi muốn ăn cơm, vậy có thể chọn vài ba món xào dùng làm món chính. Thực đơn đã treo sẵn trên vách, các ngươi nhìn xem muốn ăn thứ gì.”

 

Lúc này Ngũ Thừa Phong mới để ý thấy tấm thực đơn treo trên vách.

 

Vừa nhìn một cái, hắn đã sửng sốt. Phải biết rằng, trong chuyến đi vừa rồi, hắn đã đi qua không biết bao nhiêu những tửu quán, khách điếm, thế nhưng hắn lại chưa từng thấy những món ăn ấy bao giờ. Lẽ nào Tương nha đầu lại đích thân vào bếp?

 

“Thừa Phong, nhiều đồ ăn như vậy, ta nhìn một hồi đã thấy hoa mắt chóng mặt rồi, ngươi tới chọn đi.”

 

Ngũ Thừa Phong: “……”

 

Hắn từng được ăn món cơm thập cẩm của Tường nha đầu, nhưng không quá tin tưởng vào tài nghệ của nàng.

 

“Vậy cứ mang cho mỗi người một tô mì trộn dầu trước đi.”

 

Lê Giang đếm được tất thảy tám vị khách.

 

“Vậy chư vị đợi lát nữa nhé, chẳng mấy chốc ta sẽ bưng mì ra ngay.”

 

Hắn dùng khăn lau sạch bàn ăn, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ rồi bước vào nhà bếp.

 

“Tương Nhi, bên ngoài gọi tám bát mì trụng dầu, đều là bát lớn cả.”

 

“Ta nghe thấy rồi, là Ngũ tứ ca áp tiêu trở về sao? Chuyến đi của huynh ấy kéo dài hơn một tháng trời, quả thực chẳng dễ dàng gì.”

 

Lê Tường vừa khẽ cảm thán, vừa vớt những viên sủi cảo đã chín từ trong nồi ra, sau đó múc thêm một bát canh chua dùng kèm, đưa cho phụ thân nàng.

 

“Đây là sủi cảo canh chua của bàn số sáu. Ta sẽ làm mì trụng dầu ngay đây, bảo họ chờ một lát. Biểu tỷ, cần làm đến tám bát mì trụng dầu nên có vẻ hơi thiếu hành, tỷ hãy thái thêm một ít.”

 

“Vâng!”

 

Động tác của Quan Thúy Nhi quả nhiên nhanh nhẹn. Lê Tường vừa cán xong mì, nàng đã thái xong hành. Từng vắt mì tươi được thả vào nồi nước đang sôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế nhưng lượng mì sợi đủ cho tám bát quá nhiều, chẳng thể luộc hết trong một nồi, e là vẫn phải dùng tới hai nồi mới xuể.

 

Chẳng mấy chốc, mì trụng dầu đã hoàn tất. Lê Tường còn đặc biệt thái thêm bốn đĩa thịt hầm, bảo phụ thân nàng mang ra bên ngoài tặng cho bốn bàn khách kia.

 

Chẳng mấy khi gặp được hàng xóm thân thiết giữa chốn kinh thành này, quan hệ giữa hai bên lại không tệ, tặng chư vị khách quý chút món thịt kho cũng là lẽ đương nhiên.

 

“Đại Giang thúc, món thịt này là...”

 

“Đây là món quà nhỏ của quán. Lần đầu tiên ngươi ghé qua, lòng ta vô cùng vui mừng. Chớ khách sáo, mau dùng đi, nếm thử tay nghề của muội muội ngươi xem sao. Ở chốn đô hội này, hiếm hoi lắm mới gặp được cố nhân, sau này rảnh rỗi, nhớ thường xuyên ghé qua đây...”

 

Đoạn lời này vừa thốt ra, Lê Giang bỗng nhớ tới Ngũ Đại Khuê cùng nữ nhân tên Ngọc Nương kia cũng từng ghé qua đây một lần, chẳng hiểu vì lẽ gì, hắn chợt cảm thấy ngượng ngùng.

 

“Chư vị, chư vị cứ dùng trước đi, ta qua lau dọn chiếc bàn này.”

 

Ngũ Thừa Phong khẽ đáp lời, đang muốn cúi đầu dùng mì, bỗng thấy các huynh đệ cùng bàn đều nheo mắt cười đầy ẩn ý về phía hắn.

 

“Thừa Phong tiểu huynh đệ, ngươi còn có một muội muội ở nơi này sao? Là muội muội phương nào vậy?”

 

“Thôi ngay! Mau lo ăn bát mì của các ngươi đi! Đó chỉ là tiểu muội nhà hàng xóm thôi mà, chớ có nói càn.”

 

“À! Vậy há chẳng phải là thanh mai trúc mã sao?”

 

Nhóm người kia đùa giỡn, song cũng không dám quá trớn. Dẫu sao chủ quán vẫn đang lau dọn bàn ăn ngay phía trước, bởi vậy bọn họ chỉ trêu chọc vài câu rồi lập tức cúi đầu dùng mì.

 

Thế nhưng, vừa nếm thử miếng đầu tiên…

 

“Chao ôi! Mì sợi này dai lạ lùng! Hương vị cũng tuyệt hảo khôn tả! Còn ngon hơn món mì chúng ta từng dùng ở Quân Châu kia!”

 

“Phải đó! Quả nhiên ngon hơn nơi ấy gấp bội!!”

 

“Đột nhiên ta có cảm giác như vừa khai quật được một bảo vật hiếm có...”

 

Nghe tiếng hò reo của các huynh đệ, Ngũ Thừa Phong cũng ngỡ ngàng. Đây thực sự là mì sợi do tiểu nha đầu Tương Tương làm ra sao?

 

---