Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 209



 

Tài nghệ như vậy, nàng chẳng hề kém cạnh chút nào so với những đầu bếp lão luyện có thâm niên trong nghề.

 

Nửa tháng trước, hắn từng được ăn một bát mì nước ở tận Quân Châu. Khi ấy, hắn còn lầm tưởng rằng đó là món mì ngon nhất mình từng được thưởng thức, nào ngờ tiểu nha đầu Tương Tương lại còn làm ngon hơn thế.

 

Hương vị cay tê nồng nàn của ớt ập thẳng vào khứu giác hắn, dụ hoặc đến mức khiến người ta phải nuốt nước miếng ừng ực.

 

Bên ngoài, cách cửa hàng không xa, ba tên côn đồ đang nuốt nước miếng ừng ực. Chúng bàn bạc với nhau: “Trong cửa hàng kia, đám người của tiêu cục đang tề tựu đông đúc, lúc này chúng ta không nên mạo hiểm tiến vào.”

 

“Hãy đợi thêm chút nữa, chờ khi bọn họ rời đi chúng ta hãy vào. Đám người đó thích ra tay can thiệp vào chuyện bất bình, chỉ e chúng ta vừa đập phá đồ đạc xong thì khó lòng thoát thân.”

 

Sau khi ba kẻ thương nghị xong xuôi, chúng chẳng chần chừ thêm khắc nào, lập tức đi tìm một chiếc cầu thang nhỏ gần mép sông để ẩn mình.

 

Khi Lạc Trạch vừa bước ra ngoài rửa bát, chẳng ngờ lại vừa vặn chạm mặt ba kẻ kia. Y vô tình ngước mắt lên, không nghĩ tới lại gặp phải cố nhân.

 

Dĩ nhiên, y biết rõ bọn chúng, song ba tên kia nào nhận ra y. Bởi lẽ, Lạc Trạch của hiện tại đã khác xa với thiếu niên lôi thôi, suy sụp của thuở trước.

 

Ba kẻ đó đang an tọa trên bậc thềm, vừa trò chuyện phiếm về những chuyện vặt vãnh gần đây trong thành, vừa đưa mắt dò xét Lê Gia Tiểu Thực, hoàn toàn không thèm liếc y lấy một cái.

 

Lạc Trạch cũng chẳng muốn dây dưa với bọn chúng. Y vừa múc nước xong liền tức tốc trở về gian bếp.

 

“Lê Tường, bên ngoài có điều chẳng ổn.”

 

“Hửm? Điều gì không ổn? Là những vị khách đeo đao kia sao? Đó là nhân sĩ tiêu cục, không hề hấn gì đâu.”

 

“Không phải bọn họ, là ba tên vô lại bên ngoài kia kìa. Thuở trước, khi ta còn hay giao du với đám du côn quanh vùng, rất hay chạm mặt bọn chúng. Bọn chúng tuyệt nhiên chẳng phải hạng lương thiện gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lạc Trạch sợ nàng không tin lời y, còn kéo nàng ra bên ngoài, lén lút nhìn thoáng qua.

 

“Nàng đã thấy rõ chưa? Bọn chúng vừa nói chuyện với nhau, vừa dõi mắt dò xét cửa hàng của chúng ta. E rằng đám tiêu sư kia vừa rời đi, ba tên đó lập tức sẽ xông vào gây sự kiếm chuyện.”

 

Lê Tường nhìn rất rõ, quả nhiên bọn chúng hành động y hệt lời Lạc Trạch đã nói.

 

Nàng đã nơm nớp lo âu mấy ngày qua, cuối cùng bây giờ cũng thấy kẻ đến gây chuyện. Thế nhưng trong lòng nàng lại chẳng mảy may sợ hãi, lo lắng. Nếu có chăng, chỉ là sự kiên định mà thôi.

 

“Chuyện này không đáng ngại. Ngươi cứ canh chừng bọn chúng trước đã.”

 

Lê Tường trở vào gian bếp, dặn dò biểu tỷ đôi lời, để nàng ấy qua tiệm sách báo tin. Nếu Liễu phu nhân đã căn dặn từ trước rằng có phiền toái phải đến tìm nàng ấy ngay, vậy nàng cũng nên báo cho phu nhân một tiếng mới phải lẽ. Dẫu sao, một gia đình dân thường như nhà nàng, nào thể đối kháng được với quyền thế của vị phu nhân kia?

 

Hôm nay chỉ có ba tên côn đồ tới, tống cổ bọn chúng đi thì dễ, song nếu không nhổ cỏ tận gốc, chắc chắn việc làm ăn của nhà nàng sẽ chẳng thể tiếp diễn.

 

Nghe lời nàng dặn, Quan Thúy Nhi vội vã đến mức chưa kịp rửa sạch tay đã chạy sang tiệm sách ngay. Cũng đúng lúc này, đám Ngũ Thừa Phong ở bên ngoài đã gần ăn xong chén mì của mình.

 

Lê Giang chỉ tính tiền cho bọn họ đúng bằng giá chén mì nhỏ. Dù một chén chỉ bớt đi hai đồng bối, nhưng tất cả bọn họ đều nguyện ý nhận lấy ân tình này. Huống hồ, đồ ăn trong cửa hàng này lại không tồi, cả đám đều quả quyết sau này nhất định sẽ quay lại ủng hộ.

 

Đoàn người rời khỏi cửa hàng, men theo dòng sông, thong thả trở về tiêu cục.

 

Sau khi chắc chắn nhân sĩ tiêu cục đã rời đi hết, bấy giờ ba tên côn đồ kia mới nghênh ngang bước vào cửa hàng, rồi mỗi tên gọi một chén mì thịt miếng.

 

Được nữ nhi nhắc nhở từ trước đó, thành thử Lê Giang luôn chú ý mọi động tác của ba kẻ này.

 

---