Chờ tới khi người của Bạch gia tới đây lấy hàng, Lê Tường lại qua nói chuyện với Bạch lão bản về biện pháp nàng đã suy tính đêm qua.
Ngay lúc đang đứng chờ người ta đến, bất chợt nàng nhìn thấy một hình bóng quen thuộc đang bước về phía này từ ngay đoạn giao lộ cách đó không xa.
Ngũ Thừa Phong? Sớm như vậy, hắn tới đây làm gì?
“Tương nha đầu, sao các ngươi lại khai cửa sớm vậy?”
“Phải, chúng ta cần ra chợ sớm một chút để lựa mua nguyên liệu tươi ngon mang về. Chẳng hay ngươi đến dùng bữa sáng ư?”
Ngũ Thừa Phong có chút ngượng ngùng gãi gãi vành tai, rồi lại lắc đầu nói không phải. Rõ ràng khi ra cửa hắn còn thấy mọi chuyện rất dễ dàng, vậy mà vừa trông thấy người lại chẳng biết mở lời ra sao.
Lúc này, Quan thị cũng nghe được động tĩnh bên ngoài nên bước ra.
“Chẳng phải là Ngũ lang đó sao? Mau vào ngồi đi. Có phải muốn dùng bữa sáng không?”
Ngũ Thừa Phong đang định nói hắn đã ăn rồi, nhưng bụng hắn quả đúng là chẳng nể mặt chủ nhân chút nào, hắn chưa kịp mở lời, dạ dày đã phản đối trước rồi. Cũng vì vậy, hắn không dám nói dối nữa, đành phải thành thật trả lời là chưa ăn sáng.
“Vậy thì mau vào trong này dùng chút điểm tâm đi, Đại Giang thúc của con đi mua đồ ăn rồi. Một lát nữa sẽ trở về.”
Quan thị căn bản không hề ngờ tới rằng Ngũ Thừa Phong lại tới đây tìm nữ nhi của bà.
“Tương Nhi, ta thấy vỏ bánh vẫn còn, nhân cũng dư lại khá nhiều, con hãy gói cho Ngũ lang một chén hoành thánh đi.”
“Vâng!”
Lê Tường nhìn Ngũ Thừa Phong đang ngoan ngoãn ngồi trong một góc, khuôn mặt đỏ bừng, khóe miệng lấm tấm nốt mụn nhỏ hồng nhạt. Vì lẽ đó, nàng quyết định sẽ không làm cho hắn món hoành thánh chan dầu đỏ nữa.
Sau khi gói đủ lượng hoành thánh đầy một bát, nàng bỏ chúng vào nồi nước sôi, vừa nấu vừa xé nhỏ một nhúm tảo tía mà lần trước nàng mua về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay từ lúc đầu trước khi vận chuyển tảo tía về đây, hẳn là người của Bạch Thị Lương Hành đã bỏ một chút vôi sống vào thùng đựng hàng, cho nên tảo tía được bảo quản vô cùng tốt. Khi cầm trên tay, không hề cảm thấy chúng mềm nhũn vì ngấm nước, ngay cả lúc này khi dùng tay xé nhỏ chúng ra, vẫn giữ được chút giòn tan, vỡ vụn.
Lê Tường chỉ xé một chút, rốt cuộc sau khi ngâm nở ra, chỗ tảo tía này sẽ nở ra gấp vài phần. Sau khi thả chỗ tảo tía vào nước ngâm, nàng lại thêm vào một nắm tôm khô. Hai loại nguyên liệu này vừa tươi ngon lại cực kỳ bổ dưỡng.
Cuối cùng, chỉ cần thêm chút mỡ heo, bột tôm, hành thái và muối là đủ. Thậm chí còn không cần tới canh xương hầm, nhưng nàng chắc chắn hương vị một chén hoành thánh này sẽ khiến người ta ăn đến mức muốn nuốt cả lưỡi mình.
“Ngũ lang nếm thử nhé?”
Ngũ Thừa Phong nhận chén hoành thánh từ tay nàng, uống trước một ngụm canh, sau đó hai mắt hắn lập tức sáng lên rạng rỡ.
Nước canh quá đỗi tươi ngon!
“Tương nha đầu, tài nghệ của ngươi quả không hề kém cạnh bất kỳ đầu bếp bậc thầy nào!”
Lê Tường được khen ngợi, tuy trên gương mặt nàng chẳng hề lộ vẻ gì, song trong lòng lại thầm lấy làm vui sướng.
Nhìn Ngũ Thừa Phong, nàng cũng cảm thấy thuận nhãn hơn bội phần. Thấy hắn mới ăn vài đũa đã vơi đi hơn phân nửa bát, nàng lại cất lời hỏi hắn có muốn dùng thêm không.
“Không cần! Một bát lớn như vậy đã quá đủ rồi, chỉ vì món này ngon miệng quá đỗi, nên ta mới dùng hơi nhanh đôi chút mà thôi.”
Quan thị đứng bên cạnh cười nói: “Tứ oa à, ngươi đừng khách khí. Chẳng mấy khi ngươi ghé thăm nội thành này, nhớ thường xuyên ghé qua đây mà chơi đùa nhé.”
Ngũ Thừa Phong nghiêm nghị gật đầu.
“Ta đâu có khách sáo với ngươi cùng Đại Giang thúc đâu. Chẳng qua hiện tại ta còn phải theo sư phụ học võ, nên chỉ có thể ghé qua đây vào lúc sáng sớm. Đợi lúc rảnh rỗi, ta nhất định sẽ lại tới đây thăm ngươi và Đại Giang thúc.”
Hắn uống cạn ngụm canh cuối cùng, sau đó lại tự tay mang bát đi rửa.
---