Một con cua lớn chừng này đã xem như hiếm có, nếu mang tới thời hiện đại, chắc chắn mỗi con cũng có thể bán với giá hai ba mươi lượng bạc, mà càng lớn, giá thành lại càng đắt đỏ.
Chẳng qua ở thời điểm hiện tại, nàng tạm thời chưa thể quang minh chính đại bày bán cua trên thị trường, chỉ đành tìm một lối đi khác.
Nàng đã định trước sẽ chế biến tương mỡ cua và tương gạch cua.
Tương mỡ cua và tương gạch cua là hai món ăn được sáng tạo từ chính những nguyên liệu quý giá trên thân cua.
Món trước chỉ cần lấy gạch cua ra, rồi thêm thắt chút nguyên liệu phụ trợ là hoàn thành, còn món sau cũng dùng nguyên liệu tương tự nhưng phải bỏ thêm thịt cua vào. Đến khi thành phẩm, mỹ vị của chúng mê hoặc đến mức khiến ngay cả những hài tử cũng phải bật khóc đòi ăn.
Vốn là một đầu bếp với bao nhiêu năm kinh nghiệm trong nghề, nhưng từ trước tới nay, nàng chưa từng có diễm phúc được nếm thử hương vị của tương mỡ cua và tương gạch cua, quả là một thiếu sót không sao bù đắp được. Nay có cơ hội hiếm hoi này, nhất định nàng phải đích thân chế biến hai món ăn này.
Đương nhiên, bên cạnh đó, nàng phải tìm ra một lý lẽ thật chu toàn để giải thích vì sao bản thân lại biết cách chế biến hai món ăn kia…
Lê Tường khẽ nhíu mày, nhìn một đống cua lớn trong thùng, bỗng chốc nàng không còn hào hứng như ban nãy nữa.
“Tương Nhi, chẳng phải con đã nói hôm nay cần trở về sớm một chút ư? Để ta đưa con về trước, sau đó mới đi bán cá.”
“A! Phải rồi, con muốn về sớm hầm tim heo. Phụ thân, người chỉ cần đưa con qua con lạch này là được, con sẽ tự mình trở về.”
Trong tâm trí Lê Tường vẫn còn lưu giữ ký ức, kỳ thực đường từ nhà nàng tới trấn trên cũng không quá xa. Chỉ có điều, trên đường có một con suối nhỏ, nếu không muốn lội xuống nước, vậy mọi người cần phải rẽ đường vòng một đoạn khá xa mới tìm được cầu để đi qua. Tính ra, vòng đi vòng lại cũng phải mất ít nhất hơn nửa khắc giờ. Nhưng nếu vượt qua được con lạch đó, sẽ rất nhanh tới nhà nàng.
“Không đưa con về tận nhà, ta sao có thể yên tâm được. Dù sao cũng chỉ là một đoạn đường ngắn, nào có xa xôi gì.”
Người làm phụ thân nào có thể an tâm để nữ nhi như hoa như ngọc nhà mình một mình trở về chứ? Dù sao hắn cũng nhất quyết không chịu. Lê Giang vẫn kiên quyết đưa nữ nhi đến tận nhà mới chịu quay đầu đi tới bến đò trên trấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tương Nhi, con đây là… Cua lông?!”
Quan thị có chút tò mò, ngồi xổm xuống nhìn một chốc, lúc này mới cất lời hỏi: “Chẳng phải loài này có độc tính ư? Con mang về nhiều như vậy để làm gì?”
“Đương nhiên là để nấu món ăn rồi, chỉ có điều hiện tại nguyên liệu trong nhà chúng ta chưa được đầy đủ, con định nuôi chúng thêm hai ngày nữa mới bắt tay vào làm.”
Muốn làm tương mỡ cua còn phải đi mua hoàng tửu và mỡ động vật, xem ra hôm nay không thể nào làm được.
Lê Tường đặt mấy con cua qua một bên rồi đậy nắp lại, tiếp đó nàng quay mình vào bếp kiểm tra tim heo và phổi heo. Tuy nương cắt hơi dày một chút, nhưng công đoạn ngâm lại làm không sai, hầu như đã không còn vương chút huyết mạch nào.
“Nương, con nhớ rõ trong nhà có hạt sen, người để chúng ở đâu rồi? Con cần dùng một chút.”
“Hạt sen ư? Để ta đi lấy cho con.”
Quan thị có trí nhớ minh mẫn lạ thường, rất nhanh sau đó bà đã mang một cái túi từ trong nhà đi ra.
“Hạt sen có chút đắng, Tường Nhi, con muốn dùng thứ này để nấu canh sao?”
Lê Tường gật gật đầu, sau đó kiểm tra hạt sen trong túi. Cũng không tệ lắm, hạt sen được bảo quản rất tốt, không chút mốc meo hay biến sắc.
“Nương, người cứ nghỉ ngơi đi thôi, để con tới chuẩn bị bữa tối.”
Canh tim heo hạt sen, gan heo xào và chút ngô hấp cho bữa tối là đã đủ thịnh soạn. E rằng mâm cơm có phần xa xỉ này sẽ khiến nương xót dạ.
---