Quan thị vừa nhóm lửa vừa không nhịn được lẩm bẩm không ngớt, Lê Tường nghe vậy cũng dấy lên trong lòng một nỗi bất an khôn nguôi.
Tuy nhiên, lúc này đây, Ngũ Thừa Phong lại mang tâm tình phấn khởi vô ngần.
Hắn đã tới gian miếu thổ địa hoang phế mà Lạc Trạch đã nói, tuy không tìm được Trúc Thất và bọn chúng, nhưng lại thấy dấu vết của bếp lửa hãy còn mới nguyên.
Ắt hẳn mấy kẻ ấy vừa rời khỏi đây chẳng lâu là bao, vì vậy hắn nghiêng ngó tìm kiếm loanh quanh, chẳng mấy chốc đã tìm thấy những kẻ mình cần tìm.
“Ô kìa? Chẳng phải đây là tiểu tử vác bao tải ở bến tàu đấy ư? Hắn ta họ gì nhỉ?”
“Dường như họ Ngũ, mà cũng như họ Lục.”
“Ha ha ha ha ha……”
Bốn người đó cười ha hả ôm bụng, cười đến đau cả ruột gan với nhau, đang định đi ngang qua Ngũ Thừa Phong, lại bị Ngũ Thừa Phong vươn tay kéo lại, đoạn quay sang kẻ cầm đầu, Trúc Thất mà cất lời: “Lạc Trạch phái ta đến tìm các ngươi.”
Vừa nghe cái tên Lạc Trạch này, bọn chúng chợt biến sắc. Đại ca theo phụ thân vào thành đã hơn một tháng có lẻ, bấy lâu nay chẳng một mảy may tin tức, khiến bọn chúng lòng vẫn ngổn ngang lo lắng khôn nguôi.
“Đại ca ở chốn nào? Hiện giờ Người ra sao rồi?”
“Tại sao người lại để ngươi thay lời?”
“Đại ca căn dặn những gì?!”
Bốn người vây quanh Ngũ Thừa Phong chăm chăm nhìn hắn, ánh mắt đong đầy mong chờ.
“Hiện tại, hắn đang làm việc trong thành, cuộc sống cũng chẳng đến nỗi nào. Lần này, ta cần các ngươi giúp một việc, song không biết phải liên lạc ra sao nên mới nhờ vả đến hắn. À, đây là chìa khóa cố trạch của hắn, hắn bảo ta giao cho Trúc Thất.”
Trúc Thất ngơ ngác cầm lấy chìa khóa, vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
“Lão đại giao vật này cho ta làm gì? Không đúng, cớ gì lão đại lại tìm công việc?”
Ngũ Thừa Phong: “……”
“Hắn nhờ ta chuyển lời cho các ngươi, chớ nên lang thang bên ngoài nữa. Tất thảy hãy đến cố trạch của hắn mà ở, sau đó tìm một công việc đàng hoàng, giống như hắn vậy, thành tâm làm người, an phận mưu sinh. Đợi đến khi đón Tết, hắn sẽ trở về gặp các ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy thiếu niên kia vừa nghe lời này, hai mắt liền đỏ hoe.
Trúc Thất cẩn thận cất chiếc chìa khóa vào trong lòng ngực, gắng sức trấn tĩnh nói: “Đa tạ ngươi đã trao chìa khóa cho ta, nói đi, ngươi muốn chúng ta làm gì?”
“Nhờ các ngươi diễn một tuồng kịch.”
Ngũ Thừa Phong vẫy tay ra hiệu, gọi bốn người lại gần ghé tai, sau đó nói cho bọn họ nghe về nội dung màn kịch mà hắn muốn họ thể hiện. Bốn người kia nghe xong thì trợn tròn mắt, há hốc miệng vì kinh ngạc, còn thì thào mấy câu, rằng tên gia hỏa này quả là nham hiểm.
“Ngươi thật sự muốn ta diễn như vậy ư?”
“Đúng vậy! Nhất định phải diễn thật một chút, dù có động thủ thật cũng chẳng hề gì. Sau khi việc này thành công, ta sẽ trọng thưởng cho các ngươi mỗi người một trăm đồng bối.”
Ngũ Thừa Phong ít khi phóng khoáng như thế.
“Không thành vấn đề! Chẳng qua, ta cần kiểm tra chìa khóa trước đã.”
Trúc Thất đâu phải kẻ khờ dại, lỡ đâu tên tiểu tử này tùy tiện lấy mấy chiếc chìa khóa để lừa gạt bọn họ, chẳng phải sẽ chịu thiệt lớn hay sao?
Sau đó, Trúc Thất dẫn theo ba huynh đệ, cầm chìa khóa đến cố trạch của lão đại, tra vào ổ khóa, khẽ khàng một tiếng, cánh cổng lớn đã mở toang. Đến lúc này, hắn mới thực sự tin những lời Ngũ Thừa Phong nói là thật.
“Được rồi, đi thôi.”
“Từ từ, cầm cái này đi.”
Ngũ Thừa Phong móc từ trong n.g.ự.c ra một phần khế ước bằng thẻ tre. Đương nhiên, phần khế ước này là giả mạo.
Chủ nợ là Ngũ Thừa Phong, người mượn tiền là Ngũ Lão Tứ, tên được viết qua loa một chút, thường nhân ắt hẳn khó lòng nhìn ra.
“Nhớ kỹ, bên trên có ghi rõ ta mượn năm mươi ngân bối, chớ có nói sai.”
Quả là chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Trúc Thất khó mà nói nên lời, lặng lẽ thu lại phần khế ước kia, sau đó mới tức giận nói: “Chẳng cần ngươi phải dặn dò, chúng ta nhớ kỹ hết rồi.”
Đúng là một kẻ lập dị. Bọn họ ước ao có được người thân cũng chẳng thấy đâu, vậy mà tên gia hỏa này lại hết lòng chuẩn bị một màn kịch để cắt đứt quan hệ m.á.u mủ với gia đình.
---