“Đi thôi, đi thôi, thuê một chiếc thuyền rồi đến nhà ngươi đòi tiền.”
Rất nhanh sau đó, đoàn người đã tìm được một chiếc thuyền tại bến tàu rồi thuê để đi, lại mất thêm ba mươi đồng bối.
Ngũ Thừa Phong đau lòng vô cùng, nhưng chỉ cần nghĩ đến sau chuyện ngày hôm nay sẽ thoát khỏi mối ràng buộc với Ngũ gia, hắn lại cảm thấy chi ra mấy chục, thậm chí một trăm đồng bối cũng là đáng giá.
Thấy đã sắp về đến nhà, hắn lại không nhịn được mà dặn dò thêm lần nữa: “Lát nữa hãy thể hiện hung hăng một chút, người nhà ta đều là hạng người chuyên bắt nạt kẻ yếu đấy.”
“Yên tâm, yên tâm, chuyện này chẳng cần ngươi chỉ bảo, chúng ta vốn là kẻ chuyên đi đòi nợ thuê rồi.”
Trúc Thất hô hai huynh đệ trói Ngũ Thừa Phong vào một cái giá, rồi một mạch kéo hắn lên bờ.
“Là căn nhà bên phải này phải không?”
“Ừ.”
“Đến rồi! Các huynh đệ, xông lên!”
Trúc Thất dẫn đầu, hung hăng tiến thẳng đến trước cổng Ngũ gia, sau đó trực tiếp dùng một cước đá tung cánh cửa sân ngoài. Người trong nhà đang dùng bữa, thấy một màn này, cả gia đình đều khiếp vía, đám tiểu hài nhi lập tức khóc òa lên.
Kiều thị vừa bước ra khỏi phòng bếp, định quát tháo om sòm, thì lại bắt gặp vài nam nhân dáng vẻ hung ác đang đứng chình ình giữa sân nhà mình. Bà ta lập tức chùn hẳn, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần.
“Các ngươi muốn làm gì vậy? Vương pháp còn có hay chăng, giữa ban ngày ban mặt lại dám đá cửa phủ đệ ta!”
“Đừng nói những lời vô ích ấy, lão bà này, ngươi xem đây có phải con trai ngươi không?”
Trúc Thất túm lấy tóc Ngũ Thừa Phong giật ngược ra phía sau, để lộ khuôn mặt của hắn. Lúc này, vài người trong phòng bếp cũng vừa bước ra, theo bản năng đều đồng thanh gọi một tiếng “Lão Tứ”.
“Khinh! Xem ra đúng là người nhà này rồi, không sai. Hừ, đây là khế ước ghi rõ lão Tứ nhà ngươi cờ b.ạ.c nợ đại ca chúng ta năm mươi lượng bạc, nội dung rành rành, hôm nay ta tới đây để đòi nợ!”
“Cái gì?! Năm mươi lượng bạc?!”
Kiều thị nghẹn ứ một hơi trong cổ họng, suýt chút nữa thì ngất lịm đi. Đại lão gia Ngũ gia tiến lên đón lấy khế ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Quả nhiên là tên của lão Tứ!”
“Trời đất! Năm mươi lượng bạc!”
Mấy huynh tẩu Ngũ gia đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai muốn khoản nợ kếch xù này vướng vào thân. Hơn nữa, nhìn lão Tứ thê t.h.ả.m đến nhường ấy, hẳn là đã bị đ.á.n.h đập không ít, bọn họ làm sao chịu nổi chứ.
Ngay cả phu thê, khi họa lớn giáng xuống còn mạnh ai nấy lo thân, huống chi đây chỉ là huynh đệ tình nghĩa mỏng manh.
Khi có tiền tài, bọn họ chẳng được hưởng lấy một xu, nay có kẻ tới đòi nợ, lại muốn đổ lên đầu bọn ta ư? Tuyệt đối không có chuyện đó!
Hiếm có khi nào lập trường của ba nàng dâu Ngũ gia lại đồng lòng đến thế.
“Đại tẩu, nhà chúng ta đã sớm phân gia rồi, đúng không? Lão Tứ nợ nần thế nào cũng không tới phiên chúng ta chịu trách nhiệm.”
“Đúng đúng đúng, chúng ta đã sớm phân gia! Lão Tứ nợ nần không có liên quan gì tới chúng ta!”
Ba nàng dâu không đếm xỉa tới ánh mắt như muốn nuốt chửng người của mẹ chồng, dứt khoát đưa hài tử trở về phòng, trước khi đi còn lôi kéo theo trượng phu của mình.
Cũng chẳng biết ba nam nhân kia có cam tâm tình nguyện bị kéo đi hay không, chỉ biết bọn họ cũng vào phòng hết cả rồi.
Trong sân lúc này chỉ còn lại một mình Kiều thị và một nữ nhi năm nay mới mười bốn tuổi của bà ta là Ngũ Tiểu Mỹ.
Ngũ Tiểu Mỹ cũng muốn đi theo các huynh tẩu, chẳng qua bàn tay của nương túm lấy nàng ta chặt quá, lay mạnh cách mấy cũng không rút ra nổi.
“Nương ơi, chúng ta phải làm sao bây giờ?!”
“Nhà ta không có tiền! Kẻ nào mượn nợ, hãy tìm kẻ đó mà đòi!”
Kiều thị nhổ một bãi nước bọt xuống đất, bà ta nhìn Ngũ Thừa Phong chẳng khác nào đang nhìn kẻ cừu hận.
Làm sao bà ta có thể trả nợ thay lão Tứ chứ? Đừng nói hiện giờ trong người bà ta không có nhiều tiền như vậy, kể cả khi bà ta có, tên kia cũng đừng hòng lấy được từ trên người bà ta một xu nào.