Thời điểm việc làm ăn của tiệm bọn họ tốt nhất, ngân lượng thu về một ngày cũng chỉ hơn bốn trăm. Với cửa tiệm Lê gia này, dù có đóng cửa nửa ngày, nhiều nhất cũng chỉ tổn thất hai trăm lượng. Bởi vậy, ba trăm ngân bối đã là mức tối thiểu mà hắn có thể chấp nhận.
“Mới ba trăm ngân bối, không đủ.”
“Cái gì?! Ngươi định cướp ư? Còn đòi tới ba trăm ngân bối!!”
Lâm Hữu Ngân vỗ mạnh xuống bàn, bật người đứng dậy, dáng vẻ hung hăng, như hận không thể xông lên xé nát Lê Tường ngay tại chỗ. Ngũ Thừa Phong cũng đứng lên, tiện thể níu lấy sư phụ đang ngồi cạnh.
Lúc này, hai người họ Lâm mới để ý tới vị khách vẫn luôn lặng lẽ nhấm nháp món thịt hầm phía kia lại là tiêu đầu Sài của tiêu cục Vĩnh Minh!
“Ông chủ Lâm, hai vị đã lý lẽ cạn lời, vậy nên hãy lắng nghe yêu cầu của khổ chủ một phen đi, bắt nạt cô nương nhà người ta, e rằng chẳng phải hành động của kẻ trượng phu đâu.”
Nói xong, tiêu đầu Sài lại trở về chỗ cũ, tiếp tục gặm cái đuôi heo của hắn.
Lê Tường cũng tỏ ra biết điều, đã chủ động mở miệng.
“Đêm đến, hai tên tiểu nhị của quý quán xông vào tiệm thịt hầm của ta, chưa kể đến chuyện chúng phá hỏng hai nồi nước cốt trên bếp, chỉ tính riêng việc chúng cầm đao gây thương tích cho một tiểu nhị của chúng ta, khiến m.á.u loang đầy đất, đến nay hắn vẫn còn nằm liệt giường, chưa thể vực dậy. Ta chỉ tính tiền t.h.u.ố.c men cho hắn, cùng tiền hai nồi nước cốt kia, số tiền ấy đã vượt hơn ba ngân bối rồi, đây là ta còn chưa tính đủ đấy. Cứ như vậy, tổng tổn thất của chúng ta tối thiểu cũng phải năm ngân bối!”
Hai huynh đệ Lâm gia nghe xong, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Nhiều như vậy, làm sao chúng bồi thường nổi đây……
Chính vì hai huynh đệ Lâm gia không có đủ tiền mua phương thuốc, mới nghĩ đến chuyện sai tiểu nhị quán mình đi mua. Sau khi mua không được, lại nghĩ ra cách đi trộm. Nay thì hay rồi, phương t.h.u.ố.c không tới tay, còn phải bồi thường thiệt hại cho kẻ khác. Càng nghĩ, lòng chúng càng đau như cắt, tựa hồ bị khoét đi từng thớ thịt.
“Nếu cảm thấy không thỏa đáng, cứ để chúng ta báo quan giải quyết. Tổn thất này, ta vẫn đủ sức gánh chịu.”
Lê Tường không hề nói bỡn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai huynh đệ Lâm gia cũng biết rõ, nếu báo quan, chắc chắn hậu quả bọn chúng phải chịu không chỉ có thanh danh quán ăn thối nát, mà nói không chừng quan phủ sẽ phán bọn chúng bồi thường. Hậu quả đó, e rằng còn nghiêm trọng hơn bây giờ gấp bội.
Chúng vô cùng hối hận, tại sao lại phái hai kẻ ngu ngốc như vậy đi trộm phương t.h.u.ố.c chứ?
“Năm, năm ngân bối thì năm ngân bối!”
Sau khi rít qua kẽ răng mấy từ vừa rồi, sắc mặt hai huynh đệ Lâm gia đều trở nên vô cùng khó coi.
“Nhưng mà trên người chúng ta không mang theo đủ số tiền ấy, có thể cho chúng ta đưa người về trước hay không?”
“Không được.”
Đối với loại kẻ vô liêm sỉ như hai tên này, nếu cho chúng đưa người đi rồi, liệu chúng còn chịu nhận lỗi nữa chăng? Chẳng cần biết có hay không, hiển nhiên Lê Tường chẳng còn chút tín nhiệm nào với bọn chúng.
“Vừa rồi ta thấy hai vị chưởng quỹ Lâm gia các ngươi ngồi xe ngựa tới, chắc chắn chạy một chuyến quay về lấy tiền cũng chẳng mất sức là bao đâu. Vả lại, quán ăn của chúng ta cũng đâu có mọc cánh mà bay, chờ thêm nửa ngày cũng chẳng sao.”
Hai huynh đệ Lâm gia: “……”
Dường như Tiêu đầu Sài và nha đầu này xem chừng có giao tình sâu sắc. Thôi thì còn tính toán gì nữa, cứ xem như đây là một phen ra ngoài gặp vận rủi. Hai huynh đệ bọn chúng không nói thêm lời nào, cuối cùng chỉ đành sầm mặt mà rời khỏi quán.
Thấy bọn chúng đi xa, lúc này Lê Tường mới thở phào nhẹ nhõm, bây giờ mới nhận ra trên lưng nàng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Người trong nhà nàng đều ốm yếu, chỉ mình phụ thân nàng là còn có thể gắng gượng chống đỡ, bởi vậy có vô vàn chuyện nàng cần lo toan. Nếu không phải có Tiêu đầu Sài cùng vị huynh đệ kia ở đây, e rằng chuyện hôm nay chẳng thể giải quyết êm đẹp đến thế.
“Tứ ca, hôm nay thành tâm đa tạ huynh và Tiêu đầu Sài.”
---