“Việc nhỏ thôi mà, chúng ta ghé đây một lát. Vốn dĩ cũng có ý ghé qua quán của muội.”
Ngũ Thừa Phong vừa dứt lời, Lê Tường mới nhớ ra sáng nay lúc nàng gặp hai vị trên đường, họ cũng từng nói muốn ghé quán của muội dùng bữa mì.
“Nếu đã vậy, để ta đi làm cho hai người một chén mì.”
Đã treo bảng nghỉ nửa ngày, Lê Tường cũng chẳng định thu lại. Cứ xem như nửa ngày này để nàng an ổn lại việc nhà, phụ mẫu nàng cũng được nghỉ ngơi đôi chút.
Nàng vào phòng bếp, Ngũ Thừa Phong thấy trong bếp không một bóng người, liền tự động theo nàng vào, ngồi xuống nhóm lửa, chỉ để lại một mình Tiêu đầu Sài cô độc ngồi bên ngoài gặm khúc đuôi heo.
“Khà khà, tiểu tử này còn mạnh miệng bảo không thích. Ai……”
Hắn cứ an tĩnh xem trò hay cũng chẳng sao.
Lê Tường chuẩn bị cho hai người bọn họ mỗi người một chén mì trộn tương, đồ ăn kèm đều đầy đủ. Đợi họ dùng bữa xong, nàng tiễn bọn họ ra tận cửa, rồi mới vào bàn chuyện tiếp theo với phụ mẫu trong nhà.
Hiển nhiên, huynh đệ Lâm gia chẳng hề tình nguyện, nhưng tiểu nhị của bọn họ vẫn còn nằm trong cửa hàng Lê gia, mà người bị thương cũng là sự thật hiển nhiên.
Rơi vào tình huống không thể chối cãi, cuối cùng hai người họ chỉ đành ngoan ngoãn đưa bạc đến tay Lê Tường, đoạn mang người trở về.
Đoạt được số bạc ấy, Lê Tường lập tức đưa năm ngân bối cho Lạc Trạch.
Chỉ dựa vào hành động chẳng màng hiểm nguy đến tính mạng, vẫn dũng cảm xông lên bảo hộ tài sản cho cửa tiệm nhà nàng, hắn đã xứng đáng nhận được số ngân bối này. Huống hồ, còn chuyện sau này, đợi đến thời điểm thành thân, chi bằng đừng để hắn thiếu thốn quá, như vậy cũng khó coi lắm vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường nhìn thấu nhưng không vạch trần. Sau khi nàng đưa ngân bối cho hắn xong lại mời lang trung đến kê thuốc, rốt cuộc cũng chẳng còn chuyện của nàng nữa. Hắn ư, nào thiếu người quan tâm đâu.
“Nương, hôm nay trong nhà chúng ta hãy nghỉ ngơi nửa ngày. Người cứ ở đây bàn chuyện với tiểu cửu mẫu, ta và phụ thân ra ngoài xử lý chút việc.”
Tự nhiên Quan thị không có dị nghị. Vừa lúc bà đã sớm muốn làm xong mấy bộ quần áo mùa đông cho cả nhà, có tức phụ của đệ đệ hỗ trợ, bà sẽ làm nhanh hơn đôi chút.
Mãi cho đến khi ra khỏi cửa và đi thật xa rồi, Lê Giang mới hay nữ nhi muốn đưa mình đi mua người. Hắn chẳng hề nghĩ ngợi gì đã lập tức từ chối.
“Tương Nhi, nhà chúng ta chỉ là gia đình bá tánh bình thường, không thịnh hành cái vẻ cần người hầu hạ như nhà người ta đâu.”
Nghe hắn nói vậy, Lê Tường muốn dở khóc dở cười.
“Phụ thân… Ta muốn mua người về để dạy đệ tử, chứ đâu phải mua về làm nô tài. Người cũng thấy đó, hiện giờ đã có kẻ nhớ thương công thức nhà ta, ta cũng muốn tuyển thêm người về để đảm bảo an toàn đôi chút. Huống hồ, dẫu có rất nhiều người đến tìm ta bái sư, nhưng gốc gác, tính tình bọn họ ra sao, ta đâu dám thu nhận bừa bãi. Lỡ như dạy dỗ thành thạo, bọn họ lại bỏ sang tửu lầu khác thì biết làm sao? Thêm nữa, hiện giờ nhà chúng ta đã có ta và biểu tỷ, cũng chưa cần thiết phải thêm người ngoài. Người ngoài không thể tùy ý nhận, nhưng mua một người về thì được, chúng ta nắm trong tay khế ước bán thân của họ, có muốn chạy cũng không chạy thoát. Chờ sau này bọn họ làm việc lâu năm, tính nết cũng không tồi, có khi ta sẽ hủy khế ước bán thân cho bọn họ.”
“Thì ra là vậy…”
Cuối cùng, trong lòng Lê Giang cũng chẳng còn bài xích như thuở nãy nữa. Song, làm cái chuyện mua bán người này, hắn vẫn thấy không thoải mái chút nào.
Lê Tường cũng chẳng quen với chuyện lựa tới lựa lui một món hàng là người bằng xương bằng thịt.
Song, hoàn cảnh thời đại này vốn là vậy, nàng cũng chẳng thể thay đổi được chi.
Sau nửa canh giờ, đôi phụ nữ nhi bước đến nhà một kẻ môi giới.
---