Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 266



 

Căn nhà này tọa lạc tại một nơi khá hẻo lánh. Nếu không nhờ Huệ Nương cách vách giới thiệu, Lê Tường chắc chắn chẳng thể tìm ra đường đến đây.

 

Theo lời Huệ Nương, kẻ môi giới này được xem là chính quy nhất thành An Lăng. Cả nam lẫn nữ được buôn bán tại nơi đây đều có lai lịch rõ ràng, phần lớn trong số họ đều là hài tử nông thôn, chỉ vì nhà quá nghèo khó, không thể nuôi nổi bản thân nên mới phải bán thân. Hộ tịch của họ đều đầy đủ cả ba đời, mua về cũng chẳng lo lắng sẽ gặp phiền toái về sau.

 

Đương nhiên, phàm đã có nơi chính danh thì ắt có chỗ phi pháp, song những chốn ấy không nằm trong tầm mắt của Lê Tường.

 

Hai cha con nàng cùng nhau bước vào dịch sở.

 

Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, hai người đã trông thấy vài thiếu niên y phục vá víu đang quét tọn sân viện. Tuy áo quần có phần sờn cũ, nhưng vẫn tươm tất sạch sẽ, trên gương mặt bọn họ cũng chẳng hề hiện vẻ thống khổ hay tủi hờn. Ấn tượng ban đầu của nàng về dịch sở này quả thật không tệ.

 

“Phụ thân, lát nữa nếu người thấy được nhân khẩu nào ưng ý, xin hãy mách bảo cùng con.”

 

“Cần chi phải chọn dung mạo xuất chúng? Chỉ cần chăm chỉ, lại thêm đầu óc lanh lợi là đủ rồi.”

 

Lê Tường: “……”

 

Phải phải, cứ theo tiêu chí này mà tìm là được.

 

Hai người tiếp tục tiến vào trong, rất nhanh đã có người dẫn lối cho họ tới sảnh ngoài. Một vị đại thúc thân hình đẫy đà, nét mặt hiền hòa, lập tức ra nghênh tiếp.

 

“Chẳng hay hai vị khách quý muốn mua hay thuê nhân khẩu?”

 

“Ấy?? Chẳng lẽ nơi đây còn có dịch vụ cho thuê người sao?”

 

“Đương nhiên rồi, hằng năm cứ đến mùa vụ, vô số nông trang đều tìm đến chỗ chúng ta thuê nhân công. Ngày thường cũng có người thuê, nhưng đa phần chỉ là thuê về xây cất, sửa chữa nhà cửa. Nghe lời cô nương vừa nói, xem ra các vị muốn mua nhân khẩu phải không?”

 

Lê Tường khẽ gật đầu.

 

“Vậy cô nương muốn tìm loại nhân khẩu nào? Xin mời điền vào bảng kê.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dứt lời, vị đại thúc béo liền đích thân trao một cuộn thẻ tre cho Lê Tường. E rằng nàng không biết chữ, hắn còn rất nhiệt tình đọc từng hàng từng dòng cho nàng nghe rõ.

 

Đại khái, đây là một loại bảng kê khai, trên đó liệt kê các hạng mục để người mua tùy ý lựa chọn. Chẳng hạn như muốn mua nam hay nữ, tuổi tác lớn hay nhỏ, dùng vào việc nấu cơm, thêu thùa may vá, hay các công việc khác. Tóm lại, chỉ cần điền đầy đủ bảng kê này, họ sẽ dựa vào nhu cầu của khách để từ hậu viện tuyển chọn nhân khẩu phù hợp.

 

Lê Tường lòng tràn đầy hiếu kỳ, tự hỏi chẳng hay ai đã nghĩ ra thứ này, quả là một ý tưởng tuyệt diệu!

 

Sau khi nàng điền xong các lựa chọn của mình, tấm thẻ tre rất nhanh đã được người khác mang đi.

 

Hai cha con chỉ ngồi chờ một lát, đã thấy một nam nhân bước tới. Hắn vừa đi vừa lớn tiếng cất lời: “Đại ca, hôm nay ta mang cá tới cho huynh thưởng thức!”

 

Thanh âm này có chút quen thuộc, Lê Tường quay đầu nhìn lại, quả nhiên có phần bất ngờ.

 

Hóa ra người tới lại là Đại Long...

 

Kẻ bị Tần Lục Gia kéo đi nhóm lửa, kẻ bị dầu mỡ b.ắ.n bỏng mặt, Đại Long! Xem kìa, vết sẹo trên mặt hắn vẫn chưa lành lặn hoàn toàn. Lẽ nào vị đại thúc đẫy đà này chính là đại ca của hắn?

 

Hai cha con thấy người quen tại nơi đây, cảm thấy đôi chút lạ lẫm, không khỏi nhìn hắn thêm vài lượt. Đại Long đặt hộp đồ ăn trên tay lên quầy, sau đó rất nhanh đã cảm nhận được hai ánh mắt đang chăm chú dõi theo mình.

 

“Ấy? Chẳng phải là hai vị sao?”

 

Có lẽ những ngày tháng trong phòng bếp Lê gia đã in sâu vào tâm trí hắn, vì vậy Đại Long chỉ vừa thoáng trông thấy hai cha con nhà nàng đã nhận ra họ ngay tức thì.

 

“Lão nhị, ngươi quen biết hai vị này sao?”

 

Đại Long gật đầu liên tục, đoạn cúi xuống vỗ nhẹ hộp đồ ăn, cất lời: “Chủ tử nhà ta đã học được món này từ vị tiểu cô nương đây.”

 

“……”

 

“Thôi được rồi, ta không tiện nói nhiều với huynh nữa. Ta còn có công việc phải làm, cá này xin gửi huynh.”

 

---