Lão đã ngoài sáu mươi tuổi rồi, bây giờ lại rụng mất thêm một chiếc răng!
Mông lão gia tử suýt nữa thì phun hết rượu trong miệng, lão cố nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng chờ tới khi nuốt trôi ngụm rượu xuống bụng mới không nhịn nổi nữa, cười phá lên một trận sảng khoái đến tột cùng.
“Ha ha ha ha ha……”
“Ta đã bảo với ngươi rồi mà, ăn món tiểu nha đầu kia làm sẽ ngon tới mức răng cũng muốn rụng ra, ngươi còn không tin.”
Vu lão gia tử: “……”
“Ngươi nói bậy bạ gì đó vậy, rõ ràng là vì miếng thịt gà này mà răng của ta rụng.”
Vu lão gia tử đau xót đến tận tâm can, vốn dĩ răng của lão đã chẳng còn được bao nhiêu, hiện giờ lại rụng mất một chiếc.
“Ồ, nghe lời này của ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn lừa gạt Tương nha đầu ư? Thôi, bộ răng của ngươi đã yếu rồi, để ta một mình chén hết đĩa gà này vậy.”
Mông lão gia tử cười tủm tỉm kéo đĩa gà cay tê về phía mình, nhưng vừa gắp một miếng gà, đã thấy đĩa gà cay tê kia lại bị đẩy về chỗ cũ.
“Đó là chiếc răng hư rồi, rụng sớm lại hay, những cái còn lại vẫn còn chắc chắn.”
Hai lão già ngoài sáu bảy mươi tuổi tranh giành thức ăn y hệt đám tiểu nhi. Một bữa cơm này hai người bọn họ ăn gần nửa canh giờ. Kết quả hai người ăn xong món cá om ớt, canh thịt phiêu cũng chỉ còn chưa đầy nửa chén, món gà cay tê thì khỏi phải nói, chỉ còn trơ lại một mâm ớt, thịt gà đã sạch bách.
Ăn nhiều như vậy, lại uống không ít ngụm rượu, vậy mà Mông lão gia tử vẫn tỉnh táo như thường, trên mặt chỉ ửng hồng đôi chút mà thôi. Nhưng Vu lão gia tử thì không được, khuôn mặt lão đỏ gay như gấc, nếu không có người đỡ, ắt hẳn không thể đứng vững nổi.
Đúng lúc này, Mông lão gia tử lại gọi Lê Tường tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tương nha đầu, hôm nay chúng ta tới, một là muốn nếm thử tài nấu nướng của ngươi, hai là lão huynh đệ này của ta có việc muốn cậy nhờ ngươi, thế nhưng hắn vì quá chén nên không thể mở lời, vậy cứ để ta thay lời hắn vậy.”
Lê Tường khó xử đôi chút, tiệm xá vẫn còn đông khách lắm, hai nha đầu trong bếp kia lại chưa tháo vát, nàng thật sự chẳng còn thì giờ rảnh rỗi để bàn luận việc khác.
“Lão bản, sủi cảo của ta đâu? Sao mãi chưa thấy đâu?”
“Lão bản, canh của ta sao vẫn chưa mang ra?”
Từng bàn thực khách liên tục giục giã món ăn, Mông lão gia tử lập tức ý thức được rằng lúc này lão muốn chuyện trò cùng Tường nha đầu e không thích hợp. Vì thế, lão đành gác lại ý định trong đầu, sau đó chuyển sang hỏi giá mấy món ăn trên bàn.
“Ngươi đang bận rộn, ta sẽ không quấy rầy. Vẫn nên đợi ngày mai, khi hắn tỉnh rượu sẽ qua nói chuyện với ngươi.”
Lê Tường khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng tức thì báo giá món ăn, thu tiền rồi tiễn lão gia ra cửa. Đoạn mới vội vã quay về phòng bếp làm sủi cảo, nấu canh, lại chìm vào công việc bận rộn.
Đã hơn nửa ngày trôi qua, tuy vẫn còn mệt mỏi, song điều khiến nàng hài lòng nhất lại là hai tỷ muội kia chẳng hề ngốc nghếch chút nào. Hạnh Tử chỉ cần nàng nói tỉ lệ chuẩn xác, nàng ấy liền trộn bột không chút sai sót, khi nhào còn đặc biệt dùng sức.
Đào Tử chỉ trong một buổi trưa ở bên cạnh quan sát đã có thể phụ giúp nàng xử lý các loại nguyên liệu đơn giản, như thái sợi, thái lát hay cắt miếng. Mấy việc nàng ấy làm đều khiến nàng hết sức vừa lòng.
Đêm đó, cả nhà chỉ dùng bữa thanh đạm với một chút cháo ngô. Sau đó, Lê Giang cùng thê tử ghé qua cửa hàng thịt hầm thăm hỏi Lạc Trạch, tiện thể đón Thúy Nhi hồi gia sau một ngày tất bật ở cửa hàng bên ấy. Lê Tường thì bắt tay vào giản lược việc huấn luyện hai tỷ muội Đào Tử.
Đầu tiên là dạy cách vệ sinh phòng bếp, nàng còn nhấn mạnh, đây là điều trọng yếu bậc nhất trong mọi sự trọng yếu.
“Từ ngày mai trở đi, mái tóc trên đầu các ngươi cần phải cắt tỉa gọn gàng. Hoặc là tết thành b.í.m tóc như ta, tóm lại là không được để tóc mái lòa xòa như hiện giờ. Còn móng tay nữa, không được để quá dài, trước khi bước vào phòng bếp, nhất định phải rửa tay sạch sẽ. Đặc biệt nhắc nhở một câu, sau khi đi nhà xí cũng phải rửa tay, bất luận là đại tiện hay tiểu tiện.”
---