Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 280



 

Lê Tường lắc đầu, chẳng mảy may động lòng.

 

Khoản thù lao có thể khiến nàng hài lòng ắt hẳn cũng chỉ chừng vài chục hoặc trăm ngân bối mà thôi, mà số bạc đó, cửa hàng của nàng chỉ trong vòng một hai tháng cũng có thể dễ dàng thu về.

 

Thế nhưng, nếu đi giúp lão tham gia kỳ đại hội phẩm thực đó, và nếu thật sự đạt được tư cách, e rằng nàng chắc chắn sẽ bị kẻ khác liên thủ chèn ép. Lúc ấy, ai mà biết được liệu nàng có còn giữ được mạng sống hay không?

 

Lỡ như những kẻ kia lại giống tiệm Lâm Ký, hèn hạ lại ích kỷ, chẳng phải nàng tự chuốc lấy phiền toái sao? Huống hồ, chỉ mới một Lâm Ký đã khiến tiệm nàng tổn hại một tiểu nhị, nếu lại thêm vài ba tiệm khác, liệu nàng còn gì để mang ra cược nữa đây?

 

Đợt này, dù Vu lão gia tử nói thế nào đi chăng nữa, Lê Tường vẫn nhất quyết không muốn đồng ý trợ giúp lão, bởi vậy lão chỉ có thể ấm ức cáo từ.

 

Vừa lên xe ngựa, Vu lão gia tử liền thẳng đường tới phủ lão bằng hữu.

 

“Ồ? Nhìn sắc mặt ngươi, chẳng lẽ nha đầu Lê Tường kia vẫn không chấp thuận?”

 

“Ừm……”

 

Vu Cẩm Đường rầu rĩ không vui, cầm lấy bình rượu trên bàn, rót cho mình một chén.

 

“Bất kể ta nói thế nào, nàng đều chẳng chịu. Hỏi cớ, nàng chỉ nói bận rộn việc buôn bán trong tiệm. Nhưng ta đã đưa ra hai trăm ngân bối, coi như bằng nửa năm lời của tiệm nàng, vậy mà nàng vẫn không thuận.”

 

“Chắc chắn nàng có cớ khác...”

 

Mông Liêu gắp một đũa thịt đầu heo, thong thả thưởng thức hương vị.

 

“Song trước mắt, kẻ có thể giúp ngươi đoạt được tư cách này, e rằng chỉ có mỗi nàng. Tay nghề của tiểu nha đầu Lê Tường thực sự chẳng tầm thường chút nào. Suốt ngần ấy năm, trong số bao món ta từng nếm qua, cũng chỉ có thức ăn của ngự trù vương cung mới sánh được với nàng mà thôi.”

 

“Ta cũng biết tay nghề nàng cao siêu mà! Song nàng đã không thuận, thì biết làm sao bây giờ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vu Cẩm Đường lại uống thêm hai chén rượu, đợi đến khi dần bình tâm trở lại, lão liền đưa mắt nhìn chằm chằm lão bằng hữu.

 

“Lão Mông, chi bằng ngươi qua đó khuyên nhủ nàng giúp ta một phen? Ngươi quen biết nàng đã lâu, có lẽ nàng sẽ nể mặt ngươi đôi chút?”

 

“Ngươi lại coi trọng ta quá rồi. Ta chỉ là một lão nhân nát rượu, chỉ ghé tiệm người ta dùng vài bữa cơm mà thôi. Nói thật, ta còn trò chuyện với phụ thân nàng nhiều hơn. Ngươi đó, nên suy ngẫm cho kỹ, rốt cuộc vì cớ gì mà nàng nhất quyết không chịu chấp thuận đề nghị của ngươi, rồi từ đó mà tự tìm cách giải quyết vấn đề đi.”

 

Mông Liêu cũng thấu hiểu lão bằng hữu của mình cực kỳ cố chấp với chuyện của Cẩm Thực Đường. Bởi vậy, tuy ngoài miệng nói vậy với Vu lão gia tử, nhưng đến chập tối, lão lại tìm đến Lê Gia Tiểu Thực.

 

Bởi Mông lão gia tử tới hơi trễ, nên lúc này khách nhân trong tiệm đã thưa thớt, Lê Tường cũng có thể bớt chút thời gian trò chuyện cùng lão.

 

“Mông gia gia, chẳng lẽ người tới đây làm thuyết khách?”

 

“Nha đầu này, ngươi nói trắng toẹt ra như vậy, lại khiến ta chẳng tiện rào trước đón sau.”

 

Mông Liêu bật cười xòa một tiếng, đoạn lập tức trở nên nghiêm nghị.

 

“Nha đầu, có thể cho ta hay, cớ gì ngươi không muốn thay Cẩm Thực Đường tham gia đại hội thử đồ ăn kia?”

 

Lê Tường vẫn nhắc lại lý do đã từ chối Vu lão gia tử.

 

“Bởi ta không muốn ảnh hưởng tới việc buôn bán của tiệm. Tiệm nhà ta mới mở được hơn một tháng, hôm qua đã nghỉ nửa ngày, nếu cứ thường xuyên thế này, ắt sẽ ảnh hưởng đến lượng khách quen.”

 

“Ngươi vẫn chưa chịu nói thật.”

 

Mông Liêu đã quen nhìn sắc mặt bao người, bởi vậy lão chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra nha đầu này đang dùng cớ qua loa để đối phó với mình.

 

“Chỉ cần làm ba món đồ ăn đã kiếm được hai trăm ngân bối, ta chẳng tin nha đầu ngươi lại không động lòng.”