Lê Tường khẽ gật đầu, không hề phủ nhận.
“Đương nhiên là động lòng, một khoản tiền lớn như vậy. Song có những đồng tiền, cầm vào ắt sẽ phỏng tay.”
Cuối cùng, nàng đành phải giãi bày sự thật với Mông lão gia tử, cốt để hai vị lão gia tử này hoàn toàn dứt bỏ hy vọng.
“Mông lão gia, lời ta nói đều là thật lòng. Gia đình ta vốn chỉ là đám dân quê chất phác, rời khỏi thôn dã đến chốn phồn hoa này mưu sinh. Mỗi ngày chỉ cầu kiếm được chút tiền lời ít ỏi, an phận thủ thường là đủ. Nếu ta thực sự tham gia đại hội thử món ấy, thật sự giúp Vu lão gia tử giành được tư cách đó, ngài thử nghĩ xem, những kẻ bị loại có cam tâm tình nguyện chăng?”
“Hoá ra điều nàng bận tâm chính là chuyện này……”
Mông Liêu tức khắc cười vang hai tiếng.
“Nha đầu, những chuyện khác ta không dám cam đoan, nhưng nếu ngươi lại bận lòng về vấn đề này, ngược lại, ta có thể khẳng định với ngươi, tuyệt đối sẽ không xảy ra họa hoạn tương tự hay bất kỳ điều gì gây phiền toái.”
Ánh mắt Mông lão gia ngời sự kiên định, hào sảng, thiếu chút nữa đã khiến Lê Tường tin lời.
“Mông lão gia, chuyện này không thể xem như lời đùa được.”
“Ta đâu có đùa cợt, ta nói đều là thật lòng.”
Mông Liêu không trực tiếp tiết lộ thân phận của mình, lão chỉ gọi hộ vệ vào cửa quán, trực ngôn rằng nếu Lê Tường bằng lòng ứng thuận, lão sẽ tức khắc điều hộ vệ túc trực ngày đêm bên ngoài cửa quán, bảo hộ cho cả gia đình nàng.
Lê Tường: “……”
“Sao vậy? Nàng còn có điều gì chưa vừa ý sao? Nếu có, cứ việc nói cho ta nghe một lượt.”
Mông Liêu có dự cảm việc đã sắp thành, lão liền thừa thắng truy kích. Quả nhiên, Lê Tường đã chợt động tâm niệm.
Xét cho cùng, thân phận Mông lão gia hiển hách, có lão đứng ra bảo hộ, an nguy của toàn gia đình nàng ắt sẽ được bảo toàn.
“Chỉ là ta vốn không phải người của Cẩm Thực Đường, cứ thế đi tranh tài, lỡ có bị phát hiện, quan phủ có truy cứu trách nhiệm chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần này, Mông lão gia lại ngẩn người.
Quả thật, lẽ thường thì quy củ đã định như thế. Nếu mọi người đều mời kẻ ngoài đến tranh tài, đến lúc đó há chẳng phải nội bộ tất sinh đại loạn sao? Không được rồi, lão phải quay về hỏi rõ lão bằng hữu kia mới được.
Mông Liêu vội vã đi tới, lại càng vội vã rời đi, thậm chí còn chưa kịp thốt nên lời.
Vẻ mặt Lê Tường đầy bất lực, nàng cũng kể lại chuyện này cho song thân và biểu tỷ hay. Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, vừa dứt lời đã bị cả nhà can ngăn.
Đại diện Cẩm Thực Đường đi tham gia đại hội như vậy, há nghĩ là chuyện dễ dàng hay sao? Phải biết rằng đại hội này do Tri Châu đại nhân đích thân thẩm vị rồi mới tuyển chọn.
Lại nói, tay nghề của nữ nhi nhà ta xuất chúng, tất nhiên sẽ được tuyển chọn, nhưng lỡ có kẻ nào nhìn thấu rồi tố giác trước mặt Tri Châu đại nhân thì sao……
“Chúng ta có thể tích lũy tiền bạc từ từ, chuyện này hiểm nguy khôn lường, tuyệt đối không được.”
Lê Tường gật đầu chấp thuận, quyết định nghe theo lời khuyên răn của song thân, lần sau nếu Mông lão gia kia lại ghé, nàng nhất định sẽ khéo léo cự tuyệt.
“Hỡi! Kẻ bán quán đâu rồi?! C.h.ế.t nơi nào chăng?”
Tiếng nói bên ngoài quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến nỗi Lê Tường chỉ vừa nghe đã lạnh toát sống lưng.
Trời đất, giọng nói ấy... chẳng phải là của Kiều thẩm sao!
Người nhà họ Lê liếc mắt nhìn nhau, ai nấy đều chẳng muốn ra ngoài tiếp đón bà ta.
Người này thật lắm lời, nếu để bà ta biết chuyện cả nhà mở quán trong thành, tất sẽ trở về rêu rao khắp chốn một phen.
Đặc biệt, nếu chuyện này lọt đến tai Quan gia, e rằng gia đình nàng sẽ chẳng còn những ngày tháng yên bình.
“Đào Nhi, ngươi hãy ra hỏi xem bà ta muốn mua món gì. Nếu là mỳ thì nhận, còn nếu là các món xào trộn lặt vặt thì cứ bảo rằng quán đã sắp đóng cửa, nguyên liệu cũng đã bán sạch rồi.”
Đào Nhi gật đầu vâng dạ, tức khắc vén rèm bước ra ngoài. Cả nhà Lê Tường tựa như kẻ trộm, áp tai vào vách tường lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
---