Nhóm thân tộc thấy đôi phu phụ này đều khẳng định Liễu Hoài Chi không phải cốt nhục của Liễu gia, lập tức liền nghị luận xôn xao.
“Chẳng lẽ lời bọn họ nói là sự thật?”
“Hay đôi phu phụ này đã mất trí rồi?”
“Nhưng ta thấy đúng là Hoài Ca lớn lên không giống Liễu Thịnh.”
Đám người mồm năm miệng mười, ồn ào náo động. Liễu tộc trưởng lại vỗ bàn một cái nữa, lập tức tiếng ồn ào náo động ngưng bặt, đám đông dần yên tĩnh.
“Liễu Thịnh, ngươi nói Hoài Ca chẳng phải cốt nhục của ngươi, vậy có bằng chứng nào không?”
“Bằng chứng…… Bằng chứng vẫn còn cất giữ trong thư phòng của ta. Hoài Ca đã sớm yểu mệnh rồi, ta và Dư thị đã lập linh vị cho hắn, các ngươi tự mình đi xem khắc sẽ rõ!”
Liễu Thịnh nói tới đây, liền bật khóc nức nở.
Hắn ta đã tạo nghiệt gì mà đến nỗi này? Từ nhỏ không được phụ thân yêu thương, sinh ra một nhi tử lại yểu mệnh, thật vất vả mới hại c.h.ế.t được lão nhân kia, nhưng gia sản lại chẳng thuộc về hắn. Đến giờ phút này, còn sắp bị trầm đường!
Làm gì có ai tự nguyện chịu c.h.ế.t đâu? Bởi vậy, phu thê Liễu Thịnh lập tức quỳ sụp xuống, ôm lấy đùi các vị tộc lão, bắt đầu khóc lóc om sòm, than khóc rằng bọn họ không thể lưu lại một giọt m.á.u mủ nào cho đại phòng Liễu gia, mà nay cái c.h.ế.t đã kề cận.
Nhóm tộc lão ngẫm nghĩ một lát, quả nhiên thấy lời này có lý. Nếu Hoài Ca thật sự không phải cốt nhục Liễu gia, vậy một nhánh của đại ca bọn họ chẳng phải đã đoạn tuyệt hương hỏa rồi sao? Áp dụng hình phạt trầm đường vào lúc này quả thực không thích hợp.
Rất nhanh sau đó, tộc nhân Liễu thị được phái đi điều tra thư phòng đã trở về. Bọn họ không chỉ kiểm tra thư phòng mà còn mang thứ tìm thấy được trong đó về đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng là linh vị của Liễu Hoài Chi!
Kim Vân Châu giận đến cực điểm. Phu thê Liễu Thịnh này một mặt nhận bạc tiền lương tháng từ trượng phu nàng, một mặt lại lập một cái linh vị như vậy. Thật đúng là hạng người khiến kẻ khác ghê tởm!
“Vân Châu, nàng đừng nóng giận, cẩn thận động thai khí. Ta thực sự không sao, nàng cứ yên tâm.”
“Ừm…”
Nàng có thể nhận ra trong giọng nói của trượng phu không hề mang chút tình cảm tiêu cực nào, như vậy nàng cũng vơi đi bao mối lo. Kỳ thực, bản thân nàng và trượng phu vốn đã chuẩn bị tinh thần giao trả sản nghiệp Liễu gia về tay cô cô, nên giờ đây có chuyện gì xảy ra cũng chẳng khiến lòng hụt hẫng là bao.
Thấy tấm bài vị kia, nhóm tộc lão Liễu thị vẫn đang bàn bạc thì Liễu Hoài Chi lại đứng dậy.
“Vừa hay các vị trưởng bối đều tề tựu nơi đây. Nếu Hoài Chi đã không mang huyết mạch Liễu gia, vậy theo lẽ thường, Hoài Chi cũng nên giao trả sản nghiệp về cho Liễu gia. Năm đó, trước khi mất, gia gia từng để lại di chúc rằng nếu Hoài Chi xảy ra bất trắc, một nửa gia sản ấy sẽ quay về tay cô cô. Chẳng qua việc kiểm kê tài vụ ắt tốn không ít thời gian, song nhiều nhất là năm ngày, Hoài Chi sẽ giao trả sản nghiệp Liễu gia về tay người thừa kế chân chính. Ý kiến của chư vị thế nào?”
“Hoài Ca!”
Liễu Kiều không dám tin, nàng khó lòng tin được một hài tử tốt đẹp như vậy lại chẳng mang huyết mạch Liễu gia. Nàng sốt ruột kéo tay áo Tần Lục bên cạnh, ý bảo hắn mau nghĩ cách đi.
“Kiều Kiều, chỉ sợ việc này là sự thật. Nhưng nàng đừng hoảng hốt, Hoài Ca là người có bản lĩnh, kể cả khi không có sản nghiệp Liễu gia, hắn cũng có thể tự mình dốc sức làm nên sự nghiệp. Vả lại, không phải bên cạnh hắn còn có nàng và ta sao?”
Tần Lục đã sớm có phỏng đoán, chỉ là hắn vẫn luôn không muốn phá vỡ sự bình yên giả tạo này, vì vậy bí mật này mới kéo dài tới tận bây giờ. Hôm nay chọc thủng nó ra cũng tốt, nói thật, làm nhi tử của kẻ như Liễu Thịnh kia, nào có gì đáng may mắn.
“Tộc trưởng, Hoài Ca đã có lòng muốn giao trả, vậy tạm thời cứ gác chuyện đó sang một bên. Việc quan trọng hiện nay chính là nên xử trí kẻ bất hiếu này ra sao.”
---