“Chuyện này…”
Tộc trưởng cũng có chút khó xử, nếu sát hại người sẽ chặt đứt huyết mạch, việc này cực kỳ nghiêm trọng. Nhóm tộc lão cũng do dự không dám thốt ra một từ “c.h.ế.t” kia.
“Tộc trưởng, A Kiều hiểu những gì các vị tộc lão đang suy nghĩ. Kỳ thực, chúng ta đều là người cùng tông tộc, chỉ cần từ trong tộc tìm ra một người làm con thừa tự cho phụ thân ta, vậy chẳng phải sẽ giải quyết xong chuyện hương khói đoạn tuyệt này rồi sao?”
Mọi người vừa nghe được đề nghị này, đôi mắt đều bừng sáng. Đúng vậy, nhận một người làm con thừa tự!
Chỉ cần cho một người làm con thừa tự, vậy kẻ đó sẽ được kế thừa gia sản của đại phòng Liễu gia. Nói thật, bất kỳ ai đang có mặt nơi này cũng động tâm với đề nghị ấy.
Liễu tộc trưởng và nhóm tộc lão liếc mắt nhìn nhau một cái, bọn họ đều cho rằng cách này có thể thực hiện được.
Rốt cuộc hành vi của phu thê Liễu Thịnh hết sức tàn độc, tuổi tác đã cao, không thể gánh vác việc hương hỏa dòng tộc thêm nữa.
“Vậy, cứ làm theo lời Kiều Kiều đề nghị đi, chuẩn bị tìm một người cho làm con kế tự. Còn phu thê Liễu Thịnh, ngày mai sẽ mở từ đường nghị tội trầm hà, yêu cầu tất cả tộc nhân Liễu thị không được phép vắng mặt.”
“Tộc trưởng! Chư vị thúc công! Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta không muốn c.h.ế.t!”
Liễu Thịnh gào thét nức nở, Dư thị cũng khóc lóc t.h.ả.m thiết. Nhưng khi đôi phu thê này thấy cầu xin Tộc trưởng vô vọng, bọn chúng dứt khoát c.h.ử.i mắng đám người Liễu thị đang có mặt tại đây. Mà người bị mắng nhiều nhất đó chính là Liễu Kiều và Liễu Hoài Chi.
Tần Lục vội che tai phu nhân, sợ nàng bị những lời lẽ dơ bẩn kia làm bẩn tai.
Chờ sau khi những kẻ đó bị kéo đi, không khí trong đại đường mới dần thanh tịnh trở lại.
Liễu Kiều và Tộc trưởng thương lượng đôi chút, về việc có thể tìm người kế tự, cũng có thể kế thừa tài sản đại phòng Liễu gia, nhưng phải do nàng tự mình lựa chọn người thừa tự. Đây là chuyện nhỏ nhặt, Tộc trưởng cũng không có dị nghị.
Cứ như vậy, ngày nghị án đã được định vào bảy ngày sau. Đến lúc đó, chắc hẳn tài sản đang nằm trong tay Liễu Hoài Chi cũng sẽ được hoàn trả đầy đủ, vừa vặn đúng lúc đúng người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tộc trưởng vừa rời đi, nhóm tộc lão cũng theo sau. Trong đám thân thích, chỉ còn lại mấy kẻ muốn lân la kết giao với Liễu Kiều, song bọn chúng đều bị Tần Lục khéo léo tiễn hết ra ngoài cổng.
Sau đó, đại đường trở nên trống trải, chỉ còn lại Tần Lục cùng phu nhân của hắn, và Liễu Hoài Chi cùng Kim Vân Châu.
“Cô cô……”
Liễu Hoài Chi biết cô cô và dượng là hai người yêu thương hắn hết mực, nhưng có một số việc hắn cần phải làm rõ.
“Ta và Vân Châu xin đi về trước, nên thống kê cho rõ ràng để sớm giao lại tài sản. Có như vậy, về sau cuộc sống mới có thể bình yên hơn. Năm đó trong số tài sản gia phụ phân cho ta, cũng có một phần nằm trong tay dượng, ngày mai ta sẽ phái người qua lấy lại.”
Tần Lục khẽ gật đầu, cũng không giữ lại hai người họ.
Khi bọn họ đã đi rồi, Liễu Kiều mới không kìm được mà òa khóc nức nở trong lòng Tần Lục.
Nàng khóc vì phụ thân mình c.h.ế.t oan uổng, cũng thương xót cho chất tử lại chẳng phải huyết mạch Liễu gia.
“Không sao đâu, không sao đâu, còn có ta ở đây mà, ta sẽ luôn bên cạnh nàng.”
Tần Lục ôm phu nhân, ăn nói nhỏ nhẹ an ủi. Lần này cũng coi như phu thê bọn họ chính thức phá bỏ mọi ngăn cách.
Giờ phút này, hai người Liễu Hoài Chi và Kim Vân Châu vừa rời đi đã lên xe ngựa. Kỳ thực tâm tình của hai người bọn họ chẳng hề nặng nề như những kẻ khác, ngược lại còn có vài phần thanh thản, nhẹ nhõm.
“Cái tên Hoài Chi này không tốt, đã sớm bị người ta dùng làm bài vị để tế bái hằng năm rồi. Phu quân vẫn nên sửa cái tên đi.”
“Vậy đặt tên là Trạch đi, mấy năm nay ta thường xuyên nằm mơ thấy có người gọi ta là A Trạch. Xưa kia không cảm thấy có điều gì bất thường, giờ ngẫm lại, có lẽ đó mới là tên thật của ta.”
---