Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 312



 

Hai người liếc nhìn nhau, dù trong lòng vẫn còn không sao tin được nhưng vẫn một mực bẩm báo theo đúng sự tình.

 

“Sau này trong một lần ngoài ý muốn, muội muội của Lê Trạch kia bị rơi xuống nước. Dường như nàng đột nhiên sáng suốt thông tuệ hơn hẳn, từ đó gia đình bọn họ bắt đầu kinh doanh ẩm thực. Không chỉ nhanh chóng thanh toán hết nợ nần mà còn chuyển vào thành sinh sống, thuê một gian cửa hàng bên ngoài thành để mở tiệm bán thức ăn cho đến tận bây giờ. Việc làm ăn của họ ngày càng hưng thịnh.”

 

Nghe những lời này, trong trí óc Liễu Trạch chợt hiện lên hình ảnh nha đầu Lê Tường trong lần gặp gỡ ở Cẩm Thực Đường ngày hôm đó.

 

Cũng họ Lê, cũng độ tuổi mười mấy, lại còn có tài nghệ bếp núc tinh xảo, sao lại trùng hợp đến vậy?

 

“Chẳng phải muội muội của Lê Trạch kia tên là Lê Tường sao?”

 

“Di? Thiếu gia, sao ngài lại biết?”

 

Liễu Trạch vẫy vẫy tay ý bảo bọn họ lui xuống, còn hắn lại dựa vào ghế đưa ánh mắt nhìn lên xà nhà, thật lâu không lấy lại được tinh thần. Hóa ra nha đầu kia lại chính là tiểu muội của mình, khó trách vừa thấy nàng hắn đã cảm thấy thân thiết vô cùng.

 

Lê Tường……

 

Lúc đối mặt với thân phận Thiếu gia Liễu gia cùng khối gia tài kếch xù kia, Liễu Trạch vẫn có thể giải quyết vô cùng dứt khoát. Thế nhưng lúc này, trong lòng hắn lại bộn bề tâm sự, chẳng biết bước tiếp theo phải làm gì.

 

Buổi tối, đôi phu thê Liễu Trạch trải lòng cùng nhau.

 

“Vân Châu, nàng nói xem, sau khi ta xử lý xong chuyện Liễu gia bên kia, nên gây dựng một phen sự nghiệp rồi mới đi nhận lại người thân, hay là ngay bây giờ đi nhận?”

 

“Đương nhiên là nên đi nhận càng nhanh càng tốt. Chẳng phải họ đã nói thân thể nương người không được khỏe sao? Biết đâu khi nương nhìn thấy người vẫn sống khỏe mạnh an khang, tâm tình sẽ vui vẻ mà thân thể cũng hóa lành thì sao? Với lại, thiếp thấy gia cảnh Lê gia hiện tại rất khá giả.”

 

Đặc biệt là tiểu cô nương kia, tài nghệ của nàng……

 

Kim Vân Châu nghĩ tới đây, bụng nàng ấy lại réo lên vài tiếng vì đói, đành phải gọi Kim Hoa lại đây, dặn Kim Hoa đi nấu hai chén hoành thánh.

 

“Lại nói, giữa ta và tiểu muội cũng rất có duyên. Chàng xem, hỷ sự của ta là nhờ tiểu muội ra tay giúp đỡ, đến cả lúc ta thai nghén khốn đốn cũng nhờ tiểu muội tìm cách giải quyết. Có lẽ chúng ta đã được định là người một nhà rồi.”

 

“Đúng vậy, quả thực rất thần kỳ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Liễu Trạch tự mình ngẫm nghĩ cũng không nhịn được nở nụ cười.

 

“Đã vậy, đợi thêm vài ngày nữa khi ta giải quyết ổn thỏa chuyện Liễu gia, ta sẽ ghé qua cửa hàng của họ một chuyến xem sao?”

 

“Chàng có muốn thiếp đi cùng không?”

 

“Tạm thời chưa được, cứ để ta đi trước nhìn xem tình hình thế nào. Nàng đang m.a.n.g t.h.a.i đó, cứ ngoan ngoãn ở nhà đi.”

 

Liễu Trạch ăn được vài miếng hoành thánh, đột nhiên lại nghĩ tới điều gì, cả người bỗng sững sờ.

 

“Vân Châu…… Nàng còn nhớ ta đã nói với nàng về tài nghệ làm bột mì kia không?”

 

Kim Vân Châu đang chuyên tâm ăn hoành thánh trong chén, chợt sững người một lát rồi đáp: “Nhớ rõ, dạo trước ta ưa thích nhất là món bánh bao chế biến theo công thức mua được hồi đó. Có chuyện gì sao?”

 

“Công thức kia…… Là Chưởng quầy Miêu đã dùng năm mươi ngân bối mua từ tay tiểu muội. Nhưng trước đó vài ngày, ta đã gặp nàng ở Cẩm Thực Đường, còn sang nhượng lại với giá ba nghìn ngân bối ngay trước mặt tiểu muội.”

 

“……”

 

Kim Vân Châu nhìn viên hoành thánh cuối cùng trong chén, bỗng chốc chẳng còn thiết tha ăn uống nữa.

 

“Vậy chàng còn không mau qua đó xin lỗi tiểu muội đi. Nàng bán năm mươi mà chàng bán ba nghìn, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã bực bội khôn tả rồi, hẳn nàng sẽ mắng chàng là một kẻ gian thương.”

 

Liễu Trạch xấu hổ cười cười. Khi ấy, ta nào có hay rằng sẽ có một cuộc gặp gỡ bất ngờ đến vậy.

 

“Ta phải nhanh nghĩ cách xin lỗi tiểu muội mới được.”

 

Nhưng cách đó là gì thì hiện giờ đôi phu thê họ vẫn chưa tìm ra phương sách nào.

 

Nơi xa xôi ấy, Lê gia vẫn chưa hay biết mấy ngày tới cả nhà bọn họ sẽ đón một niềm vui hân hoan khôn xiết.

 

---