“Thử thái sợi củ cải cho ta xem.”
Năm người đăm đăm nhìn Lê Tường rồi lại nhìn vị chủ nhân của mình.
Vu Cẩm Đường trừng mắt quát khẽ đám người, lớn tiếng nói: “Ngây người ra đó làm gì? Mau mau động thủ! Lời của Tam chưởng quầy các ngươi dám không nghe?”
Bấy giờ, đám người mới tiến tới cầm lấy củ cải bắt đầu xắt sợi.
Có người tay nghề thoăn thoắt, sợi củ cải đều tăm tắp, có kẻ… e rằng đã lâu không động đến việc bếp núc, còn đôi phần gượng gạo. Tuy thái rất đẹp mắt, song tốc độ lại quá đỗi chậm chạp.
“Lại thái lát ba lạng thịt cho ta xem.”
Năm người lại tiếp tục thái lát thịt.
“Bóc vỏ năm củ tỏi.”
“Tiếp tục thái hành.”
Lê Tường lần lượt đưa ra từng yêu cầu một, các đầu bếp khác đều đứng khoanh tay bên cạnh, chẳng khác nào xem trò vui. Ở hai yêu cầu đầu tiên, thái độ của đám tiểu đồ đệ ban đầu còn cung kính, nhưng càng về sau, sự kiên nhẫn của bọn họ dần hao mòn.
Rốt cuộc vị Tam chưởng quầy này đang định giở trò gì vậy? Bắt bọn ta làm hết việc này đến việc khác, bao giờ mới có thể hoàn tất?
Hơn nữa, những thao tác này liệu có ích gì cho kỳ đại hội ẩm thực kia chứ? Quả là một kẻ tính khí cổ quái!
“Tiểu Tường nha đầu, con rốt cuộc muốn làm gì?” Vu Cẩm Đường cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, rốt cuộc cũng không nén được mà cất lời hỏi.
“Vu gia gia, cho hắn theo ta tới đại hội thử đồ ăn.”
Lê Tường chỉ tay vào một tiểu đồ đệ thấp bé nhất trong năm người. Vu Cẩm Đường liếc mắt nhìn qua, song cũng không biết tên họ của kẻ đó.
“Vì sao chọn hắn?”
Tất thảy những kẻ có mặt tại đây cũng đều chung một nỗi thắc mắc như lão vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bởi vì hắn biết nghe lời.”
Lê Tường khiến mấy kẻ này làm việc không ngơi tay, ban đầu bốn kẻ kia làm việc rất chu đáo, phối hợp ăn ý, nhưng tới lần thứ ba, lần thứ tư, mấy người bọn họ lại bắt đầu làm việc qua loa, chỉ cốt đối phó cho xong.
Nhưng vì chủ nhân vẫn còn đó nên bọn họ không dám lộ ra bộ mặt khó chịu. Dẫu sắc mặt không biểu lộ, nhưng dáng vẻ lơi lỏng đã chẳng thể giấu giếm được ai.
Chỉ có một mình tiểu đồ đệ thấp bé kia, dẫu động tác tay của hắn còn chậm rãi, song hắn vẫn giữ thái độ nghiêm cẩn, hoàn thành mọi yêu cầu nàng đặt ra.
Tới kỳ đại hội ẩm thực ấy, chỉ cần trổ tài ba món ăn, dẫu có bận rộn cũng chẳng đến mức nào. Đương nhiên nàng muốn mang theo một kẻ vừa biết vâng lời, vừa nghiêm cẩn làm việc.
Đến lúc này, chỉ cần nghe nàng thốt ra yêu cầu nào, Vu Cẩm Đường liền chấp thuận ngay tắp lự. Bởi vậy, lão gia tử lập tức phái tiểu đồ đệ ấy đi theo Lê Tường.
Chẳng qua đây lại là một sự trùng hợp khá bất ngờ, đó là tiểu đồ đệ mà Lê Tường đã chọn, lại hóa ra là tân đồ đệ của Ngô Quân.
Sư phụ được đề cử thì không chọn, nàng lại tình nguyện lựa chọn đồ đệ của hắn. Hành động ấy của nàng khiến nét mặt Ngô Quân tức khắc biến sắc, hắn hừ lạnh một tiếng, chẳng nói thêm lời nào liền quay lưng thu dọn bệ bếp của mình.
"Tên ngươi là gì?"
2. "Tam chưởng quầy, ta, ta tên là Yến Túc. Túc (hạt kê) trong từ kê gạo……"
"Được rồi, Yến Túc, vậy theo ta rời khỏi nơi đây thôi."
Lê Tường chẳng nán lại phòng bếp lâu, nàng trực tiếp dẫn hắn lên lầu hai của Cẩm Thực Đường.
Đến gần thời khắc đã định, hai người mới cùng ngồi xe ngựa tới Đông Hoa tửu lầu.
Đông Hoa tửu lầu là đệ nhất, đệ nhị tửu lâu ở thành An Lăng, tổng cộng có bốn tầng, xem như một tòa kiến trúc sừng sững trong thành. Đứng trên lầu cao, người ta cơ hồ có thể thu vào tầm mắt hơn nửa cảnh đẹp của An Lăng thành.
Đương nhiên, lúc này nàng nào có cơ hội lên cao chiêm ngưỡng phong cảnh.
Lê Tường được người ta trực tiếp dẫn ra hậu bếp, sau khi trải qua thử độc, bình rượu gạo của nàng cũng được đưa vào theo.
Phòng bếp phía sau này, cơ hồ rộng bằng nửa cái sân lớn, rộng rãi, sáng sủa. Bên trong có mười mấy bệ bếp riêng biệt được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, rõ ràng ngày nào nơi đây cũng bị khói lửa bao phủ mịt mùng, thế nhưng lại sạch sẽ như thể vừa mới được xây dựng.
---