Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 318



 

Lê Tường kinh ngạc nhìn từng hàng ngăn tủ, bàn bếp, cùng các loại nguyên liệu tươi ngon bày biện kia...

 

Quả là quá ư xa hoa phú quý!

 

"Lê nha đầu, ta cùng các vị lão bản khác cần ra nghênh đón Lý đại nhân. Chờ xong xuôi việc trên này, sẽ có người đến báo cho các ngươi chuẩn bị bắt đầu nấu ăn. Bây giờ ngươi có thể chuẩn bị các loại phụ liệu trước, ít nhất cũng phải làm đủ khẩu phần cho mười người. Đến lúc đó ai làm xong trước sẽ mang lên trước, ngươi đừng lo sợ."

 

"Ta đã rõ, ngài cứ an tâm rời đi, ta không hề e sợ."

 

Bệ bếp là sân nhà của ta, cớ gì phải lo sợ?

 

Lê Tường tiễn Vu Cẩm Đường ra về, sau khi trở lại liền dặn dò Yến Túc đổ bột kê vào chậu lớn.

 

Hai món ăn ngày hôm nay đều cần dùng đến loại nguyên liệu này. Mỗi món cần chuẩn bị đủ mười phần, không được quá nhiều cũng không được quá ít.

 

Trong ba món điểm tâm ngọt, nàng dự định làm một món chè trôi nước nấu cơm rượu, món thứ hai là bánh rán dầu, món cuối cùng có liên quan đến thịt, chính là món thịt thăn chua ngọt.

 

Nhân lúc Yến Túc đang xử lý bột kê bên cạnh, Lê Tường cũng bắt tay thái thịt. Mười phần ăn, vậy thì phải thái đầy một chậu thịt nhỏ. Thịt cần được ướp gia vị sớm một chút, có như vậy lát nữa nấu lên mới đủ độ ngon.

 

"Ha ha ha ha! Đây chính là người của Cẩm Thực Đường ư? Trời đất của ta ơi! Vu lão gia tử thực sự đã chẳng còn tìm được người nào hay sao? Lại phái tới một tiểu nha đầu. Ha ha ha..."

 

Bởi trên mỗi bệ bếp đều có sẵn thẻ bài ghi rõ, bởi vậy những người khác đều biết Lê Tường là đại diện cho nhà nào tham gia dự thi.

 

Kẻ đang cười nhạo nàng là một đại thúc thân hình cường tráng, mập mạp. Nhìn dáng người hắn liền biết đây là một đầu bếp có "thâm niên" trong nghề.

 

Lê Tường đưa mắt nhìn qua, hắn là đầu bếp của Tố Vị Trai. Đã liên tục hai năm giành được tư cách gánh vác món ăn chính cho yến tiệc, khó trách kẻ ấy lại kiêu ngạo đến vậy.

 

Có điều, trước mắt việc quan trọng nhất chính là thi tài nấu nướng. Công phu múa mép khua môi nào có ích lợi gì.

 

Bởi vậy, Lê Tường chẳng mảy may để ý đến hắn, nàng chỉ chuyên tâm thái miếng thịt trong tay. Thấy Yến Túc đã trộn xong bột kê, nàng liền chỉ huy hắn qua xắt gừng, lột vỏ, băm tỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người của Tố Vị Trai đối diện thấy Lê Tường không để tâm đến bọn chúng, liền cười lạnh vài tiếng rồi thôi.

 

Còn người của Đông Hoa thì đang nhìn chằm chằm từ bên cạnh. Họ nghĩ, đâu đáng để phân cao thấp với một tiểu nha đầu. Một lát nữa, dùng chính món ăn mà ép nàng xuống là được.

 

Sau khi các vị đầu bếp của Tố Vị Trai xuất hiện, những người khác cũng lục tục bước vào gian bếp.

 

Cuối cùng, mười mấy bệ bếp chỉ còn lại một vị trí trống. Song nàng lại biết, đó là nơi Đông Hoa tửu lầu giữ lại dành riêng cho người của mình.

 

Bếp xá tuy đông người, song ai nấy đều bận rộn quanh bệ bếp của mình, bởi vậy kẻ ra người vào mà vẫn không hề chật chội. Lê Tường ngắm nhìn căn bếp rộng lớn này, đoạn nhớ tới gian bếp nhỏ bé nơi tiệm của mình, chỉ bốn người bước vào đã thấy chen chúc, lòng nàng nào khỏi xót xa.

 

Chẳng hay đến bao giờ, nàng mới có được một gian bếp rộng rãi của riêng mình đây?

 

“Đông!”

 

Một tiếng chiêng vang lên, cuộc tỷ thí đã chính thức bắt đầu!

 

Lê Tường chú ý, đa phần mọi người đều chế biến những món hấp, luộc, hầm, hầu như chẳng ai dùng chảo để xào nấu.

 

Cũng phải thôi, đối mặt với tình huống như vậy, chúng nhân hẳn sẽ dùng sở trường lâu năm của mình. Nồi sắt mới lưu hành chẳng được bao lâu, bọn họ sao dám mạo hiểm.

 

“Tam chưởng quầy, giờ đây chúng ta nên làm món gì trước?”

 

“Chẳng phải ban nãy ta đã dặn ngươi xoa những viên bột tròn nhỏ đó sao? Ngươi đã xoa được bao nhiêu rồi?”

 

“Ta đã xoa đầy một mẹt rồi, chẳng còn chỗ nào để đặt xuống nữa.”

 

Yến Túc tự mình bưng mẹt thành phẩm qua cho Lê Tường nhìn thử, những viên bột trắng nhỏ như đầu ngón tay, tròn và đều tăm tắp.

 

---