“Tam chưởng quầy, chúng có phải quá nhỏ chăng? Ăn một miếng vào miệng e chẳng thấm tháp gì.”
Lê Tường: “……”
“Ngươi cứ quay về việc xoa viên bột đi. Nhanh tay lên, chờ nước sôi ta sẽ dùng tới rồi.”
Lê Tường nhóm lửa, đổ non nửa thùng sắt lớn nước, đoạn nàng trực tiếp đun sôi nước trong đó, chỉ chờ nước sục sôi là sẽ bỏ bánh trôi vào. Ngay khi nước đang sôi, nàng lại thả thêm vào một chút kỷ tử.
Những người ở hai bệ bếp gần đó đều nhìn thấy động tác của nàng, song bọn họ lại không hay nàng đang nấu món gì.
Từ trước đến nay, kỷ tử luôn được dùng để hầm canh, chúng nhân chưa từng thấy ai trực tiếp ném chúng vào nồi sắt như thế.
“Hừ, Cẩm Thực Đường quả nhiên đã sa sút. Ngay cả hạng người như vậy cũng dám dẫn tới Đông Hoa.”
“E rằng lần tới, đến tư cách bước chân vào đây cũng chẳng có. Ha ha ha ha……”
“Thật đáng thương thay.”
Nghe xong những lời chế nhạo kia, trong lòng Yến Túc dâng lên một nỗi hụt hẫng vô vàn.
“Tam chưởng quầy……”
“Cứ làm tốt việc của ngươi đi, chẳng cần để tâm lời người khác nói.”
Chắc hẳn lũ người kiêu ngạo tự phụ kia chưa từng nếm mùi 'vả mặt'. Chẳng sao, hôm nay ta sẽ dạy cho bọn chúng đôi từ đó.
“Yến Túc, số lượng viên bột đã đủ rồi, mau mang qua đây.”
Lê Tường gọi một tiếng, Yến Túc liền vội vàng bưng mẹt đầy những viên bột tròn nhỏ tới.
Dẫu mẹt bột tròn đã đầy ắp, nhưng chia cho mười người, mỗi người cũng chỉ được một chén nhỏ. Đặt tất thảy vào chiếc nồi lớn của Đông Hoa lâu, vẫn còn dư dả khoảng trống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những viên bột trắng như bông được thả đầy vào nồi, vừa chạm nước đã chìm xuống đáy. Đợi tới khi chúng nổi lên mặt nước, ấy là lúc món bánh đã chín.
Đáng tiếc trước khi tới đây nàng đã quên chuẩn bị hoa quế, bằng không làm món bánh trôi nhỏ cơm rượu hoa quế hẳn sẽ thơm ngon hơn bội phần. Dẫu vậy, tình huống bây giờ cũng chẳng kém là bao, mang món này dự đại hội thử đồ ăn e cũng đủ sức rồi.
Lê Tường dùng chiếc muỗng nhẹ nhàng khuấy động trong nồi, chẳng còn viên bột nào chìm dưới đáy nồi, bánh trôi nhỏ đã chín đều. Nàng liền rút ra hai cây củi trong lò, đoạn mới đổ thêm non nửa vại rượu gạo vào.
Nếm thử một chút, vị ngọt vẫn chưa đủ đậm đà, nhưng chỉ cần thêm chút đường nữa là hoàn hảo.
Cuối cùng, nàng múc bánh trôi ra, mười chén nhỏ được bày biện tươm tất. Canh trong veo, những viên bột trắng ngần điểm xuyết vài miếng cẩu kỷ đỏ tươi, trông vô cùng bắt mắt.
Cẩm Thực Đường là nơi đầu tiên hoàn thành món điểm tâm, khéo léo thu hút mọi ánh nhìn.
Song, ánh mắt của những người ấy vẫn chẳng thèm để ý đến Lê Tường. Rốt cuộc, nàng còn quá trẻ tuổi, chưa đủ để khiến bọn họ coi là địch thủ.
Rất nhanh sau đó, nha dịch canh giữ ở cửa phòng bếp đã bước vào, mang đi mười phần chè trôi nước nấu cơm rượu. Còn dư lại bao nhiêu, vậy phải xem vị Lý đại nhân kia cảm thấy thế nào.
Lê Tường rửa sạch nồi chảo, nhóm lại lò lửa, tiếp tục công việc. Đông Hoa quả là hào phóng, đã chuẩn bị sẵn đầy đủ những nguyên liệu thượng hạng nhất trong phòng bếp. Ngay cả dầu ăn cho các đầu bếp tham dự cũng là loại dầu hạt cải tinh khiết nhất, hương thơm nức mũi.
“Yến Túc, động tác nhanh lên, xoa bánh rán trước cho ta.”
“Lập tức có ngay!”
Yến Túc mang cái nắp nồi qua đây, bên trên đều là thành phẩm được nặn từ bột làm bánh trôi hồi nãy.
“Tam chưởng quầy, sao ta cứ thấy người bắt ta nặn mấy cục bột y hệt kén tằm vậy?”
“Cần chi quan tâm nó giống vật gì, cốt yếu là phải ngon miệng. Đặt nắp này lại cho ta, rồi nặn thêm một nắp nữa đi.”
Lê Tường thử nhiệt độ trong nồi, đã ổn định. Hiện giờ phải rút củi trong bếp ra, chỉ giữ lại một thanh củi nhỏ ở giữa. Lúc này cần cho đường vào, bởi vậy không được phép dùng lửa lớn, nếu không rất dễ cháy xém.
Hơn nữa sau khi làm xong nước đường, còn phải bỏ viên bột vào chiên, nếu để lửa lớn, rất dễ b.ắ.n dầu ra bên ngoài.
---