Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 32



 

Phía trước Lê Giang chỉ có ba người, bởi vậy chẳng mấy chốc đã tới lượt hắn tiến lên.

 

Chỉ là hắn không giỏi ăn nói, lại cũng không am tường nhiều về món tương mỡ cua này, cuối cùng vẫn là Lê Tường cầm bình tương tiến tới trước mặt quản sự Lưu.

 

“Quản sự Lưu, đây là tương mỡ vàng do gia đình ta bí chế.”

 

Nàng vừa nói vừa khẽ mở nắp lọ, khiến mùi hương bị nén suốt đêm liền có dịp tỏa hương ra bên ngoài.

 

Quản sự Lưu chỉ vừa ngửi một chút đã thấy lòng khẽ động, thực sự là một mùi hương lạ lẫm, chưa từng được thưởng thức bao giờ.

 

“Tương mỡ vàng? Được làm từ nguyên liệu gì?”

 

Vấn đề này khiến Lê Tường có chút lúng túng. Rõ ràng nàng không thể nói rằng nó được làm từ cua lông. Vừa nói ra, chẳng những không bán được hàng, e rằng còn đắc tội với gia chủ.

 

Tuy rằng nàng biết cua lông không có độc, nhưng giữa lời nàng nói và những lời răn dạy của lão tổ tông, người đời dĩ nhiên sẽ tin vào lão tổ tông hơn.

 

“Tương mỡ vàng là dùng mỡ béo chiên khô, phối hợp cùng những nguyên liệu tinh quý khác mà thành. Nhưng cụ thể là gì, ta lại không thể nói, bởi đó là công thức bí chế gia truyền của nhà chúng ta. Chẳng qua, ta dám khẳng định, món tương này tuyệt đối không độc, hoàn toàn vô hại.”

 

Lê Tường lấy ra thanh trúc đã chuẩn bị từ trước, ung dung múc một chút tương từ trong vại ra, sau đó đưa vào miệng.

 

“Mùi vị thơm ngon khó cưỡng! Quản sự Lưu, ngài có muốn nếm thử chăng?”

 

Nàng đưa qua một thanh trúc sạch sẽ, song Quản sự Lưu không nhận. Y trực tiếp rút từ trong người ra một đôi đũa, gắp lên một đũa đầy ắp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bởi lẽ, khi xào nấu Lê Tường không cố tình nghiền vụn gạch cua, nên Quản sự Lưu đã gắp được một đũa lớn toàn gạch cua óng ánh. Đây chính là tinh túy, là phần ngon nhất của thứ tương ấy.

 

Lê Tường chẳng hề lo lắng. Nàng đã tự mình nếm thử cái hương vị tuyệt hảo của tương gạch cua này, nên dám khẳng định rằng, đại đa số phàm nhân đều khó lòng từ chối một món mỹ vị đến thế. Quả nhiên, điều ấy đã hiện rõ trên gương mặt Quản sự Lưu. Bởi lẽ, khi y nếm miếng gạch cua béo ngậy kia, đôi con ngươi chợt mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc.

 

“Cũng không tồi.”

 

Quả không hổ là người từng nếm đủ sơn hào hải vị, Quản sự Lưu sau khi thưởng thức tương gạch cua vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Y không để lộ bất kỳ phản ứng thái quá nào, thậm chí còn cố ý trưng ra vẻ mặt thờ ơ, tựa như chỉ vừa gặp được một món ăn khơi gợi đôi chút hứng thú mà thôi.

 

“Nước chấm đắt giá nhất trên thị trường là tương thịt heo, một vại nhỏ cỡ nửa cân cũng đã bán mười lăm đồng bối. Vò tương của ngươi tuy lớn, nhưng lượng tương bên trong đâu có nhiều. Vậy đi, ta mua của ngươi một cân, giá ba mươi đồng bối.”

 

Vừa nghe tới con số ba mươi đồng bối, ánh mắt Lê Giang liền ngập tràn vẻ vui mừng khôn xiết. Chi phí chế biến vại tương trong tay nữ nhi hắn chỉ vỏn vẹn năm đồng bối, vậy mà nay có thể bán được ba mươi, quả thực là một món hời bất ngờ, đã hơn phân nửa thu nhập của cả nhà trong một ngày rồi!

 

Y đang định gật đầu đồng ý, chợt thấy nữ nhi trừng mắt ra hiệu. Lập tức, theo bản năng, y ngậm chặt miệng lại.

 

“Quản sự Lưu, ba mươi đồng bối là quá thấp. Dù ta chưa từng nếm thử tương thịt heo, song ta dám khẳng định hương vị của nó tuyệt đối không thể sánh bằng món tương mỡ vàng này của nhà ta. Hơn nữa, nguyên liệu chế biến cũng khó lòng tinh quý bằng công thức gia truyền của chúng ta.”

 

Gương mặt Quản sự Lưu vẫn không hề lộ ra nửa phần biểu cảm, song trong lòng y lại âm thầm tán đồng lời Lê Tường vừa nói. Nếu so sánh thứ tương thịt heo trong nhà bếp với món tương mỡ vàng này, thì quả thực thứ đầu tiên chẳng khác nào cơm cho heo.

 

“Vậy rốt cuộc, ngươi muốn bao nhiêu?”

 

Lê Tường khẽ nhấp môi trầm ngâm giây lát, nàng không muốn hét giá quá cao, cuối cùng dứt khoát đáp: “Bốn mươi đồng bối, đây đã là giá thấp nhất ta có thể bán rồi.”

 

Thế nhưng những người đứng bên cạnh nghe được cái giá ấy, liền cười thầm nàng đúng là giở công phu sư tử ngoạm. Bốn mươi đồng bối, số tiền đó có thể mua tới mấy cân thịt rồi, ai mà lại bỏ tiền ra để ăn thứ nước chấm này chứ!

 

---