Hiếm có khi nào tôn tử chịu ngoan ngoãn dùng hết một chén cơm tươm tất, người trong nhà cũng vui mừng khôn xiết, tưởng chừng như phát rồ.
Chỉ là, Lê gia nhà người ta làm ra loại nước chấm này với mục đích là mang đi bán lấy tiền, Lê Tường nha đầu kia còn bảo rằng phải dùng rất nhiều nguyên liệu tinh túy hiếm có, chắc chắn giá thành sẽ chẳng hề rẻ.
Nghĩ kỹ lại thì quả không sai, lại còn có cả mỡ béo. Chỉ riêng món ấy thôi cũng đã tốn không ít bạc rồi vậy.
Nhưng món này đã là bí phương gia truyền của nhà người ta, nhà bọn họ có muốn học hỏi cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Chỉ đành đợi dùng hết rồi lại qua Lê gia mua thêm ít nữa mang về mà thôi.
Lê Tường vẫn chưa hay, một chút mỡ cua nàng đã tặng lại có thể chỉ trong chốc lát đã thu hút được hai vị khách quý đầy trung thành.
Sau khi về nhà, nàng lại nhóm lửa, đem phần gạch cua và thịt cua còn sót lại chế biến thành tương gạch cua.
Bởi vì cho thêm thịt cua nên hương vị của nó tuy không nồng thơm bằng tương mỡ cua, nhưng vẫn là một thứ nước chấm cực kỳ mỹ vị khó cưỡng.
Lê Tường chỉ hận trong nhà không có bột mì, nếu có một chén mì lại trộn thêm một thìa đầy tương gạch cua, thì hương vị ấy sẽ thăng hoa đến nhường nào……
Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy thèm thuồng nhỏ dãi.
“Phụ thân, ta đã làm xong tất cả tương rồi, buổi sáng ngày mai người hãy đưa ta tới Giang phủ trước nhé?”
“Được lắm!”
Lê Giang từng nếm qua món tương mỡ cua do nữ nhi làm, hương vị thực sự kinh diễm, bởi vậy hắn vô cùng tin tưởng món này sẽ bán đắt, mang lại lợi lộc.
“Đi ngủ sớm chút, ngày mai thay bộ quần áo sạch sẽ mà đi.”
Cả nhà khấp khởi rửa mặt, xong xuôi ai nấy trở về phòng của mình.
Sáng sớm hôm sau, hai cha con đã thức giấc, liền đi gội đầu tắm rửa, rồi thay bộ y phục tươm tất.
Các gia đình phú quý vốn ưa chuộng sự sạch sẽ tươm tất. Nếu ngươi mang đồ ăn tới mà ăn vận quá lôi thôi, ắt hẳn chẳng ai thèm ngó ngàng tới món hàng của ngươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường tới đây đã nhiều ngày, sau khi tắm gội sạch sẽ, nương còn búi cho nàng hai búi tóc tròn xoe, khéo léo đáng yêu. Lại điểm thêm vài lọn tóc buông rũ tự nhiên, trông nàng vừa hoạt bát lại vừa linh động, quả là dáng vẻ mà một tiểu cô nương nên có.
Thế nhưng bản thân nàng vẫn chưa quen thuộc với hình tượng này. Nàng vẫn thích buộc tóc gọn gàng như khi lên thuyền làm việc, vừa sạch sẽ lại vừa tiện lợi.
“Tương Nhi, phụ thân đã chuẩn bị xong rồi, đi thôi.”
Lúc này Lê Tường cũng không kịp tháo tóc ra búi lại, nàng đành theo phụ thân cùng nhau ra cửa.
Khi hai phụ tử mang theo hàng hóa đến cửa Giang phủ, trời vẫn còn rất sớm, mới tầm giờ Thìn canh ba.
Dù cửa nhà họ đã mở, cũng thường có tiểu tư qua lại, song vị quản sự lo việc mua sắm còn chưa tới, bởi vậy hai người chỉ có thể đứng chờ chực bên ngoài.
Ven đường cũng có vài người ngồi chờ, mang theo bên mình những thùng hàng hay sọt đựng. Hẳn là họ cũng có cùng mục đích với hai cha con.
Sau thời gian hai tuần trà, trước khi tương mỡ cua nguội lạnh đi, rốt cuộc cũng thấy bóng dáng quản sự Giang gia tới.
Một đám người tức thì xúm xít vây quanh vị quản sự, người người nhao nhao lấy ra những món hàng mình mang theo cho quản sự Giang gia xem.
“Quản sự Lưu, ngươi xem con nai tơ của nhà ta đây, vừa bắt được hôm qua, thịt còn tươi rói!”
“Quản sự Lưu, ngươi xem số nấm này của nhà ta, hái tận trên vách núi cao, cực kỳ thơm ngon!”
“Quản sự Lưu……”
“Ồn ào náo nhiệt gì vậy hả? Từng người một mà tới đây! Nếu đúng là thứ tốt, lẽ nào ta lại không thu mua sao?”
Quản sự Lưu nói năng rất có uy lực. Hắn vừa cất lời, ngay lập tức đám người ồn ào lúc nãy đã im phăng phắc, rất tự giác xếp thành hàng lối ngay ngắn.
Lê Giang thân hình tuy chẳng mấy vạm vỡ, nhưng cũng đã giành được một vị trí khá tốt.
Chú thích: Giờ Thìn canh ba: 7 giờ 45 phút.
---