“Hay cho ngươi! Ngươi làm việc như thế đó ư, đã khiến khách hàng lớn của nhà chúng ta phải rời đi rồi! Ta thật vất vả mới có được đơn hàng lớn từ Bạch gia, giờ đây đều bị ngươi phá hỏng hết cả rồi!”
Tống Tiểu Nương tức giận đến mức hai mắt đỏ ửng cả lên, lúc này Tống Tiểu Ngưu mới nghiêm chỉnh được đôi phần.
“Tỷ, ngươi không nghe thấy sao? Họ nói rằng khách nhân tửu lâu không thích món thịt hầm của nhà ta. Chắc do hương vị ở đâu đó chưa hợp lý chăng. Lúc trước ở tiệm t.h.u.ố.c bắc, ta nhớ rõ tiểu nương tử Lê gia kia đã mua những loại d.ư.ợ.c liệu đó, cớ sao khi tự mình phối hợp lại cảm thấy không đúng ý?”
Hai huynh muội nhà họ Tống cùng nhau bàn bạc một hồi, sau đó bọn họ quyết định tối nay sẽ lén lút đến cửa hàng Lê gia dò tìm xem có thể tìm được nước cốt hầm thịt hay không.
Kết quả, hai người vừa toan cạy cửa đã bị người từ phía sau vươn tay bịt miệng lôi đi.
Tiêu đầu Sài quay sang Ngũ Thừa Phong đang đứng cạnh, khẽ cười mỉm.
“Thế nào, sư phụ nhận việc này chẳng phải không tệ sao?”
Ngũ Thừa Phong đã im lặng hồi lâu, sau đó quả thực không thể trái lương tâm, cuối cùng y đành buông một lời rằng việc ấy cũng không tệ.
Y mãi đến xế chiều hôm nay mới hay đơn hàng mới nhất sư phụ y nhận chính là đi gác đêm ở cửa hàng Lê gia, đảm bảo an nguy cho cả Lê gia.
Quả là đơn hàng này sẽ giúp y gần gũi hơn với Lê gia, thế nhưng nhận vào buổi tối thì có ích gì? Người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ sâu, người mà y muốn gặp tuyệt nhiên không thể gặp được.
“Sư phụ… Đa tạ.”
“Được rồi, ai bảo ngươi là đồ đệ của ta chứ?”
Tiêu đầu Sài vỗ vai đồ nhi của mình, sau đó y tìm một nơi khuất gió ngồi xuống, nhấp một ngụm rượu.
“Muốn nhấp một ngụm không?”
Lúc này Ngũ Thừa Phong đang phiền muộn khôn nguôi, làm gì còn tâm trí để nhấp rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không thể, ta phải đi tìm Đại Lưu xem tình hình hai kẻ kia ra sao.”
“Ngươi lo lắng chuyện ấy làm chi, sáng mai cứ trực tiếp giao chúng cho phủ nha là được.”
Tiêu đầu Sài chẳng màng người hắn vừa bắt là ai, chỉ cần hoàn thành chức trách là thỏa, việc của y là bắt người, đưa cho cố chủ, cố chủ muốn xử lý ra sao lại là việc của bọn họ, chẳng can hệ gì đến y.
Chẳng qua tiểu đồ đệ của hắn lại tơ vương người nhà họ Lê, đồ nhi sốt ruột cũng là chuyện thường tình.
Mọi người Lê gia đang say giấc nồng, đâu biết rằng ở cách đó không xa đang có bốn năm vị tiêu sư thầm bảo vệ cho cả gia đình họ.
Sáng sớm ngày thứ hai, cửa hàng vừa khai trương, đã thấy bốn năm vị tiêu sư hiện diện, người nào nấy đều với đôi mắt thâm quầng, trông thật buồn cười.
“Tứ oa, các ngươi vừa làm gì đó? Tại sao trông cứ như cả đêm không được chợp mắt vậy?”
Ngũ Thừa Phong cố nhướng mắt to, giả vờ như tinh thần vẫn ổn đáp lời: “Chỉ là có nhiệm vụ cần kíp, cần phải thức đêm, không sao đâu. Đại Giang thúc, buổi sáng có sủi cảo không? Cho mấy huynh đệ chúng ta mỗi người một bát sủi cảo.”
“Có chứ, có chứ! Chư vị ngồi đợi một lát.”
Lê Giang ra sau bếp dặn dò một tiếng, Hạnh Tử lập tức nhào bột mì bắt tay cán vỏ sủi cảo, Quan Thúy Nhi trộn nhân cũng xong xuôi rồi, nàng bèn qua lấy vỏ sủi cảo bắt đầu gói.
Hiện giờ trong nhà bếp có thêm hai tỷ muội Đào Tử giúp đỡ, Lê Tường và Quan Thúy Nhi cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Sau một thời gian chung sống, hai nàng đều cảm thấy phẩm hạnh của hai cô nương quả là không tệ, thuần phác thật thà, việc học hành cũng đủ nghiêm cẩn.
Lê Tường đã muốn chọn một ngày lành để hai người họ bái sư.
Ở thời đại này, sư phụ không đơn giản chỉ gọi một tiếng là xong. Câu nói một ngày làm thầy, cả đời làm thầy tuyệt nhiên không phải lời nói đùa.
Cho nên bái sư là một nghi lễ vô cùng trang trọng.