Nàng đã thương lượng với phụ mẫu, hai tỷ muội Đào Tử cũng được phụ mẫu nàng ưng thuận, có thể thu hai nàng làm đồ đệ.
Vừa nhắc đến chuyện thu đồ đệ, Lê Tường cũng không biết tại sao nàng lại đột nhiên nghĩ tới Yến Túc, gã nam nhân thấp bé đã tham gia đại hội tỷ thí ẩm thực với nàng.
Tiểu tử kia không tệ, không chỉ nghe lời còn thông minh, tay chân lại vô cùng khéo léo, nhanh nhẹn, chỉ cần bồi dưỡng thêm đôi chút, ắt sẽ thành một đầu bếp tài ba.
Có điều gã đã theo đầu bếp của Cẩm Thực Đường rồi, nàng có suy nghĩ gì cũng chẳng còn ý nghĩa.
“Biểu muội, Bạch lão đại nơi láng giềng tìm ngươi, nói là có chút chuyện cần nói.”
Mọi người trong nhà Lê gia đều rõ mục đích của Bạch lão đại khi ghé thăm.
Lê Tường cất tiếng đáp lời, nàng xúc thức ăn ra khỏi nồi, sau đó rửa tay sạch sẽ rồi mới bước ra cửa đón khách.
“Tiểu Tương, thật là hổ thẹn, ta lại mạo muội đến làm phiền cô một lát.”
“Không sao đâu, Bạch thúc. Có việc gì người cứ việc nói thẳng.”
Bạch lão đại cười ngượng nghịu, hắn nhắc lại chuyện đã hủy bỏ đơn đặt thịt hầm của Lê gia trước kia.
“Trước đây tiểu đệ ngu dại của ta đã….”
“Bạch thúc, người chẳng cần phải nói, việc cũ đã qua chẳng đáng nhắc lại. Giờ đây người muốn mua, chỉ cần đặt cọc tiền thì tiệm của ta sẽ làm hàng, không cần thiết phải nhắc tới những chuyện đó làm gì.”
Có tài lộc mà chẳng chịu kiếm thì quả là kẻ ngu xuẩn. Thêm vào đó, Lê Tường cũng chẳng buồn tìm hiểu nguyên do vì sao bọn họ đột nhiên hủy giao ước, lại bất chợt muốn nối lại duyên buôn bán.
Suy cho cùng, hai nhà vốn không hề lập giao kèo, chỉ là mỗi ngày đưa trước tiền đặt cọc thì cửa hàng nhà nàng mới chế biến hàng.
Nếu đã lập giao ước mà nhà bọn họ đột nhiên trở mặt bội ước, vậy thì muốn quay lại đặt hàng há dễ dàng như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường sảng khoái nhận tiền đặt cọc từ tay Bạch lão đại, nàng cũng trực tiếp nói luôn từ ngày mai sẽ tiếp tục cung hóa cho Bạch gia.
Bởi vậy, trải qua một phen ba đào, cửa hàng thịt hầm Lê gia lại một lần nữa khôi phục cảnh tấp nập.
Tuy rằng tiệm của nàng bán thịt hầm giá có phần cao hơn, nhưng món ăn lại thơm ngon và hợp khẩu vị. Nếu đem ra so sánh, vậy món thịt hầm của Tống gia sẽ rẻ hơn Lê gia một chút.
Thế nhưng, kẻ có tiền sẽ tự nguyện bỏ thêm một ít, còn người không có tiền lại thầm nghĩ, thà rằng bỏ tiền mua thịt tự tay chế biến còn hơn vung mười đồng bối cho một món ăn ngoài tiệm. Cứ như vậy, việc buôn bán của Tống gia liền trở nên tiêu điều.
Chẳng qua vắng vẻ thì vắng vẻ, Tống gia bọn họ cũng chẳng dám mạo phạm Lê gia thêm nữa, ai biết chung quanh Lê gia lại có người bảo hộ chứ? Đúng là khiến kẻ khác phải rợn tóc gáy.
Sau hai ngày sóng yên biển lặng, chạng vạng tối hôm đó, Thanh Chi tới Lê Gia Tiểu Thực.
“Tiểu Tương, hôm nay phu nhân muốn làm một bàn tiệc lớn, ngươi có tiện sang phủ làm đầu bếp không?”
“Phu nhân đã có lời, ta há dám từ chối. Hôm nay phủ đệ có hỷ sự gì chăng? Hay là có ai sinh thần?”
Lê Tường dọn dẹp đâu vào đấy, giao lại phòng bếp cho biểu tỷ. Giờ này tiệm của nàng cũng đến giờ đóng cửa, trong tiệm không quá bận rộn, ba người biểu tỷ và hai tỷ muội Đào Tử có thể gánh vác được.
“Chẳng có hỷ sự nào, chỉ là một bữa tiệc xem như tan rã mà thôi. Đi nào, trên đường ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Bữa tiệc tan rã ư?
Trong đầu Lê Tường chỉ nghĩ được đúng một khả năng, ấy là Tần Lục Gia lại chọc giận phu nhân, sau đó không tài nào dỗ dành nổi, dẫn tới hai người muốn ly hôn.
Thế nhưng, chẳng phải mấy ngày trước Liễu phu nhân đã hòa hảo cùng Tần Lục Gia rồi sao? Nàng ấy còn vui vẻ dọn vào Tần trạch cơ mà?
Mãi cho đến khi lên xe, nghe Thanh Chi kể lại, nàng mới vỡ lẽ mình đã đoán sai. Hóa ra cái gọi là "tan vỡ" này, thực chất lại là chuyện của Liễu thiếu gia cùng phu thê Tần Lục gia.
Các thế gia vọng tộc này quả lắm chuyện thị phi rắc rối, chốc lát thì xảy ra chuyện hạ độc, chốc lát sau lại phát hiện hài tử không phải cốt nhục ruột rà.
---