Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 329



 

May mắn thay, khi xuyên không, nàng lại chọn đúng một gia đình bình dị, được phụ mẫu yêu thương, cho nên hiếm khi phải chứng kiến những chuyện thị phi phức tạp như vậy.

 

Nhưng Liễu thiếu gia kia thật đáng thương xót, chứng kiến sự nghiệp đang trên đà hiển hách, bỗng chốc lại bị bại lộ thân phận, không phải con ruột của Liễu gia. Hiếm ai kham nổi sự chênh lệch thân phận lớn đến nhường ấy.

 

“Tương nha đầu, phu nhân đã dặn dò ta có thể tiết lộ chuyện này cho ngươi hay, bởi vậy ta mới dám nói, có điều ngươi nghe xong tuyệt đối không được để lộ ra ngoài đâu đấy.”

 

“Biết rồi, lời từ miệng ngươi chỉ chui vào tai một mình ta, tuyệt không truyền ra cho người khác đâu.”

 

Trên đường đi, hai người tiếp tục trò chuyện đôi câu về sự tình mới diễn ra trong thành. Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã tới Liễu gia tổ trạch.

 

Hôm nay Lê Tường không dẫn theo mấy vị biểu tỷ làm phụ tá, bởi lẽ chỉ là một bàn tiệc nhỏ, thực khách cũng chẳng nhiều nhặn gì. Nàng chỉ dự tính làm dăm ba món là đủ, dùng mấy người trong phòng bếp là được rồi.

 

Liễu Kiều ưa vị ngọt, còn Liễu thiếu phu nhân lại chuộng món cay nồng. Lê Tường tức thì chọn lựa vài món có đủ vị chua ngọt, chua cay, chế biến thành ba món chính. Nàng còn ninh thêm một hũ canh bồ câu hầm táo đỏ, cẩu kỷ, vừa tĩnh thai vừa an thần.

 

Chờ tất cả đồ ăn đều được làm xong xuôi, đám nha hoàn bà tử trong phòng bếp cũng nhàn rỗi hơn nhiều. Từ nãy tới giờ, bọn họ đã sớm thán phục tài nghệ của Lê Tường, bởi vậy họ tha thiết cầu khẩn nàng chế biến giúp vài món cho bữa tối nay.

 

Hiện giờ Thanh Chi vẫn chưa tới, Lê Tường cũng khá vui với bầu không khí làm việc trong gian bếp này, bởi vậy nàng hân hoan nhận lời.

 

Nàng liếc nhìn một lượt, trong bếp còn ít rau xanh, vài con cá nhỏ, cùng chút thịt tươi.

 

Lê Tường trực tiếp nấu rau xanh thành một nồi cháo, lại bảo bọn họ làm sạch cá nhỏ, tiếp theo mới đem cá ướp gia vị, chuẩn bị nướng dùng kèm với cháo. Sau đó nàng chỉ cần xào chút thịt tươi kia lên là đủ một bữa cơm tươm tất.

 

“Tài nghệ của Lê cô nương quả là tinh xảo, nguyên liệu tầm thường như vậy, qua tay cô nương lại hóa thành mỹ vị tuyệt luân.”

 

“Đúng vậy, nếu Lê cô nương có thể thường xuyên ghé thăm phủ ta thì hay biết mấy, đáng tiếc……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiểu nha hoàn vừa thốt lên hai tiếng đáng tiếc, những người khác cũng phụ họa thở than theo.

 

“Phủ chúng ta sắp tan tác rồi, không biết những hạ nhân như chúng ta sẽ nương tựa vào đâu!?”

 

Lê Tường không rõ tình huống bên trong Liễu phủ, nhưng nàng biết Liễu phu nhân vốn phẩm hạnh nhân hậu, chắc chắn sẽ không bạc đãi những hạ nhân này.

 

“Đâu nhất định sẽ tan đàn xẻ nghé chứ? Hiện giờ Liễu…… à không, Tần phu nhân và phu quân nàng đã trở về chủ trì đại sự, chắc chắn hai người ấy sẽ an bài thỏa đáng cho các ngươi.”

 

“Lê cô nương nói cũng đúng, ta nghe nói, tiểu thư và cô gia chúng ta đang cân nhắc chọn một vị thiếu gia làm con nối dõi đấy, đến lúc đó Liễu phủ chúng ta có thiếu gia mới rồi. Chắc hẳn khi vị thiếu gia mới về phủ, chúng ta cũng có thể tiếp tục làm việc trong phòng bếp.”

 

Nói đến thiếu gia mới, mọi người trong phòng bếp lại không nhịn được mà cảm khái.

 

“Đại thiếu gia ưu tú như vậy, tiếc thay lại chẳng phải con ruột, quả là đáng tiếc vô vàn.”

 

“Đúng vậy, đại thiếu gia và thiếu phu nhân đều quá đỗi tốt bụng, mỗi bận hai người ấy vào phủ, chúng ta đến thỉnh an, họ đều mỉm cười gật đầu. Ta đã sớm muốn đến phủ họ hầu hạ, tiếc là vẫn chưa có cơ duyên.”

 

Đại nương nhóm lửa cười cười.

 

“Giờ đây đại thiếu gia đã ra đi tay trắng, ngươi có muốn cũng đành vô ích.”

 

Mọi người lại cười vang cả gian bếp.

 

“Ai nha… các ngươi thử đoán xem, sau khi đại thiếu gia trả lại gia nghiệp Liễu gia, liệu hắn có đi tìm lại thân quyến của mình không?”

 

---