"A Trạch, phụ mẫu vẫn mạnh khỏe, tiểu muội cũng rất tốt, họ thật sự chẳng thể dọn về nhà chúng ta sao? Mỗi ngày chàng vừa đi, trong nhà chỉ còn thiếp và Kim Hoa, dẫu cho có người bầu bạn, song thiếp vẫn thấy cô quạnh vô cùng…"
"Nương tử buồn ư? Vậy mai ta đưa nàng đi cùng nhé?"
"Bớt cắt ngang lời thiếp đi, thiếp đang nói chuyện hệ trọng đó!"
Đi trên xe ngựa rung lắc như vậy, Kim Vân Châu cảm thấy khá buồn ngủ, nhưng nàng đang nép mình vào lồng n.g.ự.c trượng phu lại cố chấp gặng hỏi thêm lần nữa.
"Bây giờ chàng vừa mới nhận lại phụ mẫu xong, nhất định chàng nói sẽ có hiệu quả hơn thiếp!"
“Nàng đang suy nghĩ gì vậy? Ta bảo bọn họ qua hậu viện của trà lâu ở, vậy mà họ còn không chịu, huống hồ là tòa nhà của nàng. Không phải nói tòa nhà của nàng không tốt, chỉ là… suy cho cùng nơi đó cũng là của hồi môn của nàng, nàng có hiểu không? Ngoan nào, nếu nàng buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi, chuyện của phụ mẫu cứ để ta lo liệu. Ngày sau nếu có nỗi niềm chi, cứ nói với ta, ta sẽ đưa nàng ra ngoài du ngoạn.”
Liễu Trạch vỗ lưng dỗ ngọt nàng một hồi, cuối cùng nàng cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai, lúc hắn ra cửa, không quên lời ước hẹn, đã mang theo Kim Vân Châu cùng đi ra ngoài, khiến nàng vui vẻ đến nỗi bữa sáng cũng dùng nhiều hơn thường lệ một chén.
Hôm qua, bởi sợ mọi người ở Lê gia cảm thấy không được tự nhiên, cho nên nàng không đưa Kim Hoa và những nha hoàn khác theo. Bên mình không một ai hầu hạ như vậy, quả thật không quen chút nào, thế nên hôm nay khi ra cửa nàng đã để cho bọn họ đi theo.
Kim Vân Châu không biết đường nên chẳng rõ đang đi đâu, nhưng ngày nào Kim Hoa cũng đi qua con đường này, cho nên nàng ấy cảm thấy có chút quen thuộc.
“Tiểu thư, cô gia, đây là đường đi tới Lê Gia Tiểu Thực sao?”
Liễu Trạch gật đầu cười đáp: “Tối hôm qua ta đã nói chuyện với tiểu muội rồi, hôm nay ta qua đưa nàng tới xem Cửu Phúc trà lâu.”
Tuy hiện giờ chỉ dựa vào việc bán bánh bao, một tháng Cửu Phúc trà lâu đã có thể thu về hơn năm mươi ngân bối, nhưng hắn cảm thấy tòa trà lâu này vẫn chưa thể phát huy hết giá trị chân chính của nó.
Vả lại, tiểu muội của hắn cũng thiếu một phòng bếp đủ rộng để nàng thoải mái thi triển tài nghệ của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tài nghệ của nàng xuất chúng đến vậy, quả thực không nên bị uổng phí tại một cửa hàng nhỏ nhoi.
Hiện giờ sản nghiệp của hắn chỉ còn lại một tòa trà lâu này, nếu muốn nuôi gia đình sống cuộc sống an nhàn thoải mái, vậy hắn không thể cứ mãi bỏ mặc như trước, mà phải thật sự chuyên tâm vào việc kinh doanh chốn này. Mà huynh muội liên thủ kinh doanh Cửu Phúc trà lâu chính là tính toán mới nhất của hắn.
Rất nhanh sau đó, xe ngựa ngừng lại trước cửa Lê Gia Tiểu Thực, Lê Tường cùng nương đều đi lên xe.
Không còn cách nào khác, nương đã quá nhớ nhi tử của mình rồi, bà ấy nhóm lửa ở nhà cứ thất thần hồi lâu, suýt chút nữa là cháy nồi.
Kỳ thực phụ thân cũng rất nhớ nhi tử, nhưng ông còn phải tiếp đón khách nhân trong tiệm, không thể rời đi. Cho nên nàng dứt khoát mang theo nương cùng đi.
Dù sao cũng chỉ là ghé qua xem trà lâu, nào tốn bao công sức.
Cửu Phúc trà lâu, lần trước nàng qua đây, chính là lần thấy chưởng quầy Miêu treo lụa đỏ ở bên ngoài, vậy mà thoáng chốc, bọn họ đã trở thành người một nhà.
Sự đời quả là khó liệu.
“Chưởng quầy Miêu……”
Liễu Trạch mang theo mấy người vừa vào cửa, chưởng quầy Miêu đã lập tức tiến lên tiếp đón.
“Chủ nhân! Cớ sao hôm nay người lại đến sớm vậy? Ngài và phu nhân muốn dùng món gì? A? Tường nha đầu?”
Ánh mắt chưởng quầy Miêu lập tức dừng lại trên hai bàn tay đang nắm rất thân thiết của Lê Tường và Kim Vân Châu, sau đó không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dâng lên chút khẩn trương.
Lê Tường tới đây… rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Cớ sao Tường nha đầu lại nắm tay phu nhân thân mật đến vậy?
---