Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 342



 

“Chưởng quầy Miêu, để ta giới thiệu cho ngươi. Đây là nương của ta, còn vị này chính là muội muội duy nhất của ta.”

 

Chưởng quầy Miêu: !!!

 

Những ngày gần đây, trong thành truyền đi ồn ào huyên náo nói rằng chủ nhân không phải huyết mạch chân chính của Liễu gia, hắn còn ngỡ đó chỉ là tin đồn nhảm nhí, không nghĩ tới… chuyện này lại là sự thật.

 

Từ nay về sau, sự tình đã khác. Ngày thường, thủ hạ của hắn khi ra ngoài đặt mua nguyên liệu, vốn dĩ dựa vào thanh danh Liễu gia mà thuận lợi vô vàn. Kẻ bán người mua đều nguyện ý nể mặt chủ nhân vài phần, bớt đi đôi chút. Biết bao năm tháng tích lũy, ấy cũng là một khoản không nhỏ.

 

Mà nay thì sao? Chủ nhân chỉ còn là một hài tử ngư gia bình thường, sau này kẻ dưới đi đặt hàng, e rằng sẽ chẳng còn dễ dàng như trước.

 

“Chưởng quầy Miêu, ngươi cứ tiếp tục lo liệu công việc, ta sẽ dẫn hai vị này lên lầu tham quan một vòng.”

 

Liễu Trạch chẳng bận tâm đến sắc mặt chưởng quầy Miêu. Thân phận thực sự của hắn đã sớm lan truyền khắp nơi, việc phủ nhận cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

So với phu thê Liễu Thịnh kia, hắn càng nguyện ý xem phụ mẫu hiện tại của mình là chân chính cha mẹ. Kẻ phàm phu tục tử muốn đàm tiếu cứ việc đàm tiếu, lời ra tiếng vào cũng chẳng khiến hắn sứt mẻ gì.

 

“Nương, ta dẫn hai vị lên lầu ngắm cảnh một chút, được không?”

 

Quan thị không chút dị nghị. Đối với bà mà nói, chỉ cần được sánh bước cùng nhi tử của mình, dù là nơi đâu cũng đều thỏa lòng.

 

Lê Tường cũng không hề phản đối. Nàng đã sớm muốn lên lầu của Cửu Phúc trà lâu để thưởng ngoạn. Nói cho cùng, nơi này là một lầu ba tầng, quả thực nổi bật giữa dãy phố chỉ toàn tiểu lâu hai tầng như vậy.

 

Thuở trước, nàng chỉ nghe chưởng quầy Miêu kể rằng lầu ba của bọn họ thường xuyên được các phu nhân, tiểu thư bao trọn để tổ chức yến tiệc, hẳn phong cảnh trên đó ắt đẹp tựa tiên cảnh.

 

Thấy cả hai vị đều không dị nghị, Liễu Trạch liền dẫn họ lên lầu. Nhưng vừa tới lầu hai, ba người đã nghe thấy tiếng hai tiểu nhị đang lén lút bàn tán về trà lâu.

 

“Giờ đây Khương Mẫn quả là được nở mày nở mặt, nhưng những vị trong phòng bếp kia nào có chịu phục hắn. Huống hồ, sau khi hay tin chủ nhân của chúng ta không còn là Liễu thiếu gia, đám người đó đều đã rục rịch muốn bỏ đi.”

 

“Nếu bọn họ bỏ đi rồi, trà lâu của chúng ta liệu tính sao đây? Chỉ trông cậy vào mỗi Khương Mẫn, sao mà đủ sức gánh vác?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Liễu Trạch: ...

 

E rằng hắn phải tới phòng bếp một chuyến trước mới phải.

 

“Tiểu muội, muội đưa nương và Vân Châu lên lầu dạo chơi trước đi, ta phải tới phòng bếp xử lý chút sự tình.”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, nàng liền đỡ lấy tẩu tử và nương, cùng nhau bước lên lầu ba.

 

Liễu Trạch liếc nhìn hai tên tiểu nhị đang ngoan ngoãn lau dọn bàn ghế, nhưng chẳng nói thêm lời nào, cứ thế xoay mình đi xuống lầu.

 

“Chưởng quầy Miêu, cùng ta tới hậu bếp.”

 

“Chủ nhân, nếu ngài muốn dùng món gì, chỉ cần sai bảo tiểu nhị một tiếng là đủ, đâu cần phải phiền ngài tự mình hạ cố tới đó...”

 

“Im ngay.”

 

Chưởng quầy Miêu: ...

 

Dường như sắc mặt chủ nhân có chút bất ổn, chẳng lẽ ngài đã hay biết điều gì rồi?

 

Chưởng quầy Miêu ngoan ngoãn im bặt, đi theo phía sau hắn cùng ra hậu bếp. Nhưng hai người còn chưa tới cửa bếp, đã nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào phát ra từ bên trong.

 

Kỳ thực, những việc này chỉ là đôi ba chuyện vặt vãnh thường ngày, đơn giản là tranh giành cái nồi tốt, hay chiếc đĩa tương đối đẹp mắt mà thôi.

 

Trong số các đầu bếp của Cửu Phúc trà lâu, Khương Mẫn là kẻ trẻ tuổi nhất, tính tình cũng hiền lành nhất. Mỗi khi có thể nhượng bộ, hắn đều cam tâm nhượng bộ; nếu có thể giữ im lặng, hắn nhất định sẽ giữ im lặng. Thế nhưng hắn càng nhún nhường, người khác lại càng được đà bắt nạt hắn.

 

Lưu Hữu Kim bực bội ném chiếc giẻ lau trên tay xuống đất, trừng mắt nhìn chằm chằm Khương Mẫn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét.

 

Khương Mẫn tên kia ngày ngày giả bộ hiền lành ngoan ngoãn, nhưng lại nhất quyết không chịu truyền thụ ngón nghề làm mì bột cho bọn họ.

 

---