“Tuổi đời còn non mà đã làm Tam chưởng quầy, đáng tiếc lại nhìn người chẳng mấy tinh tường.”
“Tỷ tỷ! Người hiểu lầm rồi, Tam chưởng quầy không phải là quản sự của Cẩm Thực Đường!”
Yến Túc sợ tỷ tỷ mình lỡ lời làm Tam chưởng quầy phật ý, vì vậy hắn vội vàng giải thích.
Sau khi biết Lê Tường chỉ là một chưởng quầy trên danh nghĩa của Cẩm Thực Đường, Yến Khoa tỷ của hắn lập tức thay đổi sắc mặt, nàng liền khôi phục vẻ mặt dịu dàng như ban đầu.
“Lê cô nương muốn xem loại vải nào, cứ việc phân phó A Túc đi lấy!”
Lê Tường chỉ biết im lặng, nửa phần bật cười, nửa phần khó hiểu.
“Yến Túc, đã có chuyện gì xảy ra với ngươi vậy? Hồi nãy ta vừa nghe mấy câu của tỷ tỷ ngươi, là sư phụ ở Cẩm Thực Đường đã đuổi ngươi ra ngoài ư?”
“Ừm……”
Sau đó, Yến Túc chỉ khẽ liếc Lê Tường một cái, rồi im bặt, chẳng muốn cho nàng biết nguyên do mình bị đuổi đi.
Kỳ thực, từ sau khi hắn theo Tam chưởng quầy từ Đông Hoa trở về, sắc mặt sư phụ đã vô cùng khó coi.
Sau này, ngày nào sư phụ cũng buộc hắn làm lại ba món ăn của ngày hôm đó. Thế nhưng ngày đó hắn chỉ nhìn qua loa, há có thể làm ra được, lại càng không muốn làm ra để kẻ khác học lén.
Hậu quả... đương nhiên là bị sư phụ mắng té tát là ngu dốt rồi tống cổ đi.
Nhưng sau khi bị đuổi đi, hắn lại thấy mình thật may mắn, lẽ nào theo một sư phụ như vậy thì có thể học được điều gì hay ho ư?
Chẳng qua tỷ tỷ hắn có chút không vui, nên mới khiến Tam chưởng quầy phải chứng kiến một màn chê cười của gia đình ta.
“Tam chưởng quầy, ta không sao đâu. Kỳ thực, không theo sư phụ ấy cũng tốt thôi. Đến xem vải đi, không biết Tam chưởng quầy muốn mua vải cho ai mặc đây?”
“Vải cho oa nhi mặc, nương, người qua chọn trước đi.”
Quan thị cất lời, rồi bà cùng Yến Túc sang một bên lựa vải. Lê Tường một mình tiến đến vách tường, ngắm nhìn hàng loạt y phục may sẵn treo đó, nhưng trong lòng vẫn băn khoăn chưa biết chọn bộ nào ưng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lê cô nương muốn mua cho mình mặc ư?”
Yến Khoa vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện vừa nãy, nên nàng tỏ vẻ hết lòng tiếp đón Lê Tường.
Lê Tường khẽ lắc đầu, nàng chỉ quay đầu hỏi Yến Khoa trong tiệm vải này có những loại y phục dành cho những hỷ sự hay không.
“Xiêm y mặc cho những hỷ sự ư? Chẳng lẽ cô nương muốn mua hỷ phục? Này……”
Vào thời bấy giờ, phần lớn hỷ phục đều do tân nương tự mình thêu thùa. Kỳ thực cũng có hàng may sẵn, nhưng chỉ những tiểu thư con nhà phú quý mới có thể đặt làm sẵn rồi mang về tự mình thêu thêm vài nét mà thôi.
Yến Khoa vừa định đáp cửa hàng không có sẵn, đã nghe mẫu thân của Lê cô nương từ bên cạnh khẽ cười mà rằng: “Nàng vẫn còn thơ dại, chúng ta nào phải đến mua hỷ phục? Chỉ là ngày mai trong nhà có chút việc vui, cho nên muốn mua hai bộ xiêm y. Đúng rồi, kích cỡ của hai người bọn họ tương tự như chưởng quầy đây vậy.”
“Ta đã rõ, hai vị chờ một lát, ta ra phía sau lấy vài món.”
Nàng vừa đi khỏi, Yến Túc đã lập tức tiến đến chúc mừng, tiện thể hỏi han hỷ sự của nhà họ là gì.
“Cũng chẳng phải việc gì lớn lao, ta chỉ chuẩn bị thu nhận vài môn đồ mà thôi.”
“Thu nhận môn đồ ư?!”
Yến Túc thần sắc ngẩn ngơ, đột nhiên hắn trở nên do dự, muốn nói rồi lại thôi.
Lê Tường và nương nàng đều chuyển tầm mắt sang mấy bộ y phục Yến Khoa vừa lấy ra, cho nên chẳng để tâm mấy đến nét mặt của hắn, nhưng tỷ của hắn lại khá để ý tới thần sắc thất thần của đệ đệ mình.
“Ngươi làm sao vậy? Vừa nãy chẳng phải còn hớn hở lắm sao?”
“Tỷ……”
Yến Túc nhìn tỷ tỷ, lại nhìn Lê Tường, hắn thực lòng không muốn bỏ lỡ một vị sư phụ tốt như vậy, rốt cuộc đành mặt dày bộc bạch nỗi lòng mình cho tỷ tỷ nghe.
Yến Khoa: “……”
Nàng nhìn kiểu gì cũng thấy Lê cô nương này trạc mười bốn, mười lăm xuân xanh, vậy mà đệ đệ nàng lại đòi bái nàng làm sư phụ.
---