Chẳng lẽ đệ đệ đã hồ đồ rồi ư?
“Tỷ, Lê cô nương thực tài ba! Cẩm Thực Đường nhờ công lao của nàng mới đoạt được tư cách đảm nhiệm việc nấu cháo Lạp Bát năm nay từ quan phủ đó. Vị sư phụ dạy ta trước kia cũng chẳng tài giỏi bằng Lê cô nương đâu.”
“Vậy sao……”
Vậy là nàng đã nhìn lầm rồi ư?
Yến Khoa nhìn vẻ mặt khẩn cầu của đệ đệ, nét mặt này khát khao và hăm hở hơn nhiều so với lúc bảo hắn đi theo học nghệ với vị sư phụ của Cẩm Thực Đường kia. Có lẽ vị Lê cô nương này thực sự có điểm hơn người?
“Vậy để ta qua hỏi nàng một chút, nếu nàng không muốn thu nhận ngươi làm môn đồ, ta cũng không có cách nào.”
Nàng cũng vô cùng lo lắng, suy tính cho đệ đệ nhà mình. Người xưa từng nói tỷ đại như mẫu, bây giờ song thân đã khuất, nếu nàng bỏ mặc hắn thì ai quan tâm hắn đây?
Yến Khoa xoa nhẹ mặt, phô ra vẻ mặt niềm nở vô cùng đi tới trước mặt hai mẫu nữ Lê Tường đang chăm chú chọn xiêm y.
“Lê cô nương thấy mấy bộ xiêm y này ra sao? Mấy vân văn ở tà váy, cổ tay áo này đều tượng trưng cho ý nghĩa cát tường, may mắn đó. Hơn nữa ta nghe đồn cô nương làm việc trong chốn bếp núc, chắc hẳn môn đồ của cô nương cũng vậy, vừa vặn loại y phục tay lỡ là thích hợp nhất cho việc bếp núc. Nếu cô nương ngại tay áo vướng víu, chỉ cần dùng dây buộc gọn lại là được.”
Lê Tường khẽ gật đầu, nàng cảm thấy vô cùng ưng ý với những bộ xiêm y này.
“Chẳng hay một bộ này giá bao nhiêu ngân lượng?”
“Một bộ xiêm y này ư…… Hoàn toàn bằng vải bông, vạt áo cũng được chần bông dày dặn, giá quả không phải rẻ. Lê cô nương, ta cho người một giá hữu nghị, 400 đồng bối một bộ.”
Lê Tường khẽ sờ độ dày của lớp bông bên trong xiêm y, trong lòng thầm nhẩm tính, quả thực giá thành này rất hợp lý.
“Vậy ta lấy bốn bộ này, còn mấy tấm vải bông nương ta vừa chọn nữa, tổng cộng là bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hừ! Chẳng cần tính gộp đâu, ta và phụ thân ngươi đủ khả năng chi trả, cứ để chúng ta tự thanh toán.”
Quan thị vừa dứt lời đã vội vàng rút ra túi tiền, nhưng bà lại bị Lê Tường ấn tay giữ lại.
“Tiền công vừa lĩnh đã vội tiêu rồi sao? Nương, người vẫn nên dành dụm chút đỉnh đi, nữ nhi người đây nào thiếu thốn.”
Nàng chính là một phú bà nhỏ tuổi, nắm trong tay gia tài hơn trăm ngân bối đó.
Lê Tường hào phóng rút tiền ra thanh toán. Ngay lúc nàng đã mua sắm xong xuôi, đang chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy chưởng quầy gọi với nàng lại.
“Lê cô nương, có thể cho ta dám mạo muội hỏi một lời được không? Người còn thu nhận đệ tử không?”
Thu nhận đệ tử ư?
Nàng quay đầu lại, khi thấy Yến Túc đang đứng trong một góc với ánh mắt đầy trông mong nhìn về phía mình, nàng nhất thời đã hiểu rõ ngọn ngành. Hóa ra Yến Túc có ý muốn bái nàng làm sư phụ sao?
“Lê cô nương, chẳng dám giấu giếm cô nương, tiểu đệ đây vô cùng khâm phục tài năng của cô nương, cũng thiết tha mong được bái cô nương làm thầy. Những lời ta vừa thốt ra khi các ngươi vừa bước chân vào cửa, e rằng chưa được tường tận. A Túc, hắn không phải bị người ta đuổi vì ngu dốt đâu. Chỉ là sư phụ kia của hắn khăng khăng bắt hắn phải chế biến ba món ăn trong đại hội ẩm thực ngày hôm đó, nhưng A Túc chẳng chịu thuận theo ý nguyện của sư phụ mình, bởi vậy sư phụ hắn mới mắng A Túc ngu dốt rồi trục xuất hắn về.”
“Yến Túc? Chuyện này há lại là thật sao?”
“Đúng vậy, ngày đó sau khi ta trở về Cẩm Thực Đường, hắn đã hối thúc ta chế biến ba món điểm tâm ấy rồi. Ta vẫn chưa kịp làm theo lời hắn……”
Lê Tường vạn vạn lần không ngờ tới chuyện của Yến Túc ngọn nguồn lại chính do nàng mà ra.
Nếu không phải được nàng chọn lựa tham gia đại hội ẩm thực, hắn cũng sẽ không bị sư phụ của hắn chèn ép, đối xử lạnh nhạt, cũng sẽ không bị đối phương trục xuất một cách vô cớ như vậy.
Hơn nữa, điều đáng nói hơn cả là Yến Túc biết làm món bánh rán chiên dầu kia.
---