Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 353



 

Yến Túc đã nắm vững những công đoạn căn bản, chỉ cần luyện tập thêm vài bận, chưa chắc đã không thành công. Kỳ thực, hắn chỉ cần nói những bước như vậy, sư phụ kia của hắn sẽ chẳng làm khó hắn.

 

Nhưng hắn không hề nói.

 

Đôi mắt Lê Tường nhìn Yến Túc một hồi lâu sau, rốt cuộc nàng mới khẽ gật đầu, cất lời: “Vậy thì cùng bái sư đi thôi.”

 

Thế là, lễ bái sư vào ngày mai lại có thêm một người được điểm danh.

 

Tuy Yến Túc lớn tuổi hơn hai tỷ muội Đào Tử, nhưng lễ nghi bái sư vốn trọng quy củ trước sau.

 

Xét về thời gian trước khi chính thức bái sư, hai tỷ muội Đào Tử đã theo Lê Tường học nấu ăn rồi, trong khi Yến Túc đến nay mới theo nàng.

 

Bởi vậy Đào Tử là đại đệ tử còn Yến Túc là tiểu sư đệ.

 

Dưới sự hướng dẫn của Lê Tường, ba người bọn họ cùng nhau bái lạy Tổ sư gia trước tiên, sau đó mới là Lê Tường tiếp nhận trà dâng từ các đệ tử.

 

Hiển nhiên khi nhận trà của đệ tử, việc trao tặng hồng bao là điều tất yếu. Hồng bao của Lê Tường chẳng phải quá đỗi hậu hĩnh, mỗi người được một trăm đồng bối, nhưng đây lại là khoản tiền đầu tiên mà hai tỷ muội Đào Tử nhận được kể từ khi cất tiếng khóc chào đời.

 

Bây giờ chớ nói chi là được làm đệ tử, dẫu có bảo các nàng làm nô tỳ cho Lê gia đến trọn đời, trong lòng các nàng cũng một lòng cam nguyện.

 

Sau khi bái sư xong, những người này được ghi vào môn tịch, cơ hồ khiến cho cả thảy mọi người đều hân hoan khôn xiết, chỉ có độc Ngũ Thừa Phong là tâm tư treo ngược cành cây, lòng dạ bất an.

 

Phải đến tận hôm nay, Ngũ Thừa Phong mới hay tin Lê gia quán sắp dời đến Cửu Phúc trà lâu. Tuy Cửu Phúc trà lâu chỉ cách tiêu cục không xa là bao, nhưng trong lòng y, khoảng cách ấy lại tựa ngàn trùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thuở trước, Tường nha đầu vẫn còn là một tiểu trù nương trong quán điểm tâm nhỏ, y còn dám trơ mặt mà tự nhủ, chỉ cần mình gắng sức, ắt có thể xứng đáng với nàng.

 

Nay ca ca nàng đã trở về, lại mang đến cả một tòa tửu lâu tráng lệ. Chắc chắn cuộc đời nàng về sau sẽ ngày càng hiển vinh phú quý, còn y, một tiểu tiêu sư hèn mọn, có lẽ đành phải gác lại mối tư tình này vậy.

 

Càng nghĩ càng thêm sầu, Ngũ Thừa Phong chẳng còn chút tâm tư nào để nhập tiệc, chỉ biết liên tiếp trút cạn mấy chén rượu nồng.

 

Đúng lúc này, mấy hộ thương gia lân cận bắt đầu cất lời tán dương Lê Tường. Đương nhiên, trong lúc ngợi khen, bọn họ cũng không quên giới thiệu nhi tử hoặc thân thích của mình.

 

Xét cho cùng, giờ đây Lê Tường đâu còn là một tiểu trù nương xuất thân thôn dã nữa, phía sau nàng chính là cả một tòa Cửu Phúc trà lâu danh tiếng lẫy lừng.

 

Nếu giờ đây có thể định được hôn sự, lại đợi thêm đôi ba năm cho nàng vun vén của cải, đến lúc ấy của hồi môn há chẳng phải sẽ đong đầy sao? Tóm lại, trong số năm hộ đến tham gia yến tiệc bái sư, có đến bốn hộ đã bắt đầu động tâm tư.

 

“Lão Lê à, Tường nha đầu nhà ông quả là một người có tài cán! Vừa hay, nhi tử nhà ta đang kiếm tìm một hiền thê thục nữ như vậy đó! Năm nay hắn mới mười lăm tuổi, đúng là rất hợp duyên với Tường nha đầu nhà ông!”

 

“Mười lăm tuổi còn quá non nớt! Tuổi tác như vậy, há biết chăm sóc phu nhân sao? Lão phu có một cháu ngoại trai năm nay đã mười bảy, chỉ cần định trước hôn ước, đợi thêm một hai năm nữa… vừa lúc có thể thành thân.”

 

“Ôi chao, chư vị nói lời gì thế kia? Tường nha đầu nào đã từng gặp mặt mấy vị công tử đó đâu? Làm vậy chẳng phải tác hợp duyên phận một cách bừa bãi ư? Như tại hạ đây, lão tam nhà ta thường xuyên đến đây dùng mì, đã gặp Tường nha đầu vài lần, biết đâu Tường nha đầu lại có ấn tượng tốt đó chứ.”

 

Họ kẻ tung người hứng, lời qua tiếng lại, tựa hồ như muốn định đoạt hôn sự của Lê Tường ngay trong đêm nay. Lê Giang sắc mặt tối sầm lại, đang định vỗ bàn thị uy thì bất ngờ bị tiếng nói trong trẻo của nữ nhi mình cất lời át đi.

 

“Lê Tường xin cảm tạ thịnh tình của các vị thúc thúc. Chẳng qua, Lê Tường đành phải phụ lòng hảo ý của chư vị rồi, bởi vì ta đã sớm phát lời thề trước Huyền Nữ nương nương, rằng ta sẽ kén rể.”

 

“Kén rể ư?!”

 

---